Cố Doanh Tích dây dưa làm trong lòng Ninh Vân Hoan sinh ra cảm giác giống như bị kẻ háo sắc trêu chọc, cô nhớ tới bộ dáng như cái đuôi đi theo cô ta của mình đời trước, không chịu nổi nhìn xem thường, có chút cảm giác câm lặng hỏi ông trời.
Thật vất vả thoát khỏi Cố Doanh Tích, vừa học xong tiết, Ninh Vân Hoan đang nghĩ vụng trộm chạy nhanh về nhà thì điện thoại liền reo, giọng nói có chút lạnh nhạt của Lan Lăng Yến ở bên kia điện thoại vang lên: “Tôi ở ngoài cổng!”
Một câu suýt nữa làm cho nước mắt Ninh Vân Hoan phun ra hết, không biết cô đã tạo cái nghiệt gì nữa, thật vất vả mới được sống lại, cô cũng không muốn báo thù gì cả, chỉ thầm nghĩ muốn tránh xa đám người đó một chút, người ta không tới trêu chọc cô thì cô cũng không cần phải tốn sức trả thù, nhưng không hiểu sao lại gặp phải pho tượng sát thần này.
Hắn đã cố tình gọi đến, Ninh Vân Hoan không có gan cự tuyệt!
Kiên trì đi về phía cổng, cả một đường Ninh Vân Hoan đều nghĩ phải làm sao bây giờ. Vừa ra đến cổng, chưa nhìn thấy xe Lan Lăng Yến cô đã nghe thấy tiếng thét vui vẻ chói tai cách đó không xa: “Học muội!”
Giọng nói có chút thê lương, lúc này không phải giữa trưa, người ra vào trường không nhiều, ngoài cổng hơi vắng vẻ, bảo vệ đang ngồi trong phòng nghe tiếng gọi to cũng nhịn không được ló đầu ra khỏi cửa sổ xem xét, nhưng vừa nhìn rõ tình huống trước mặt lại nhanh chóng rụt cổ trở về, làm như không có nhìn thấy.
Theo hướng phát ra âm thanh, Ninh Vân Hoan thấy Cố Doanh Tích lúc này đang bị một người đàn ông dáng người thấp, có chút béo nắm lấy tay, giờ đang giãy dụa muốn chạy về phía cô.
Không biết có phải nữ chính chuyên rước tai hoạ hay không, Ninh Vân Hoan không muốn quan tâm, dù sao Cố Doanh Tích là nữ chính trong thịt văn, từ nhỏ đã thu ong hút bướm, đủ loại mỹ nam, một đời trước Cố Doanh Tích từng vì thế mà vô cùng đau khổ, Ninh Vân Hoan còn ngốc nghếch cảm thông cho cô ta. Cuối cùng mới biết người nên được thông cảm không phải là Cố Doanh Tích mà chính là cô.
Biết nữ chính và nữa phụ là không giống nhau, nữ chính xảy ra chuyện, tự nhiên sẽ có nam chính tới cứu cô ta, nhưng nếu cô, một nữ phụ xảy ra chuyện thì chính là chết, ngay cả cơ hội ngóc đầu lên cũng không có, bởi vì thiếu một nữ phụ thì còn rất nhiều nữ phụ khác lại tiếp tục do nữ chính mà ngột ngạt!
Dù sao mình có mặc kệ thì cũng có nam chính nam phụ đến cứu, bởi vậy Ninh Vân Hoan nghe thấy Cố Doanh Tích gọi, cô cũng nhìn thoáng qua bên đấy nhưng lại coi như không, tiếp tục quay đầu rời đi. dienanlequydon
Hắn vô cùng háo sắc nhưng vẻ ngoài không tuấn tú lịch sự, lại dám chọc tới nữ chính, sau bị mấy người đàn ông cường đại của nữ chính xử lí, ngay cả ba hắn cũng bị cắt chức.
Biết rõ điều này, Ninh Vân Hoan đương nhiên muốn xoay người đi, phía sau lại truyền tới tiếng gọi to: “Học muội, học muội, em mau cứu chị.” Cô ta nói đến đây, lại như lương tâm không cho phép, bởi vậy lúc lâu sau lại hô to: “Học muội, em không cần qua đây, không cần lo cho chị, a…..” Nói xong câu này Cố Doanh Tích như vô cùng đau khổ chảy nước mắt.
Ninh Vân Hoan cố nén cảm giác xúc động muốn tát cô ta hai phát, cơn tức trong lòng xông lên, Cố Doanh Tích biểu hiện ra thiện lương độ lượng nhưng tiếng kêu vừa nãy đã khiến ánh mắt mọi người đều nhìn qua đây.
Giọng nói cô ta vô cùng thê lương, lúc này ngoài cổng trường không có nhiều người nhưng vẫn khiến nhiều cửa kính hạ xuống, quay đầu lại xem.
“Người đẹp, em tên gì? Hôm nay dù thiên vương lão tử đến cũng không thể nào cứu được em. Em có biết ba anh là ai không? Em đi theo anh sẽ không ít chỗ tốt.” Vật hi sinh không biết mình đang bước vào đường chết, trêu đùa Cố Doanh Tích một câu, lại duỗi tay sờ mặt cô ta, lúc này mới quay đầu nhìn Ninh Vân Hoan, ánh mắt lộ vẻ kinh diễm: “Em kia vẻ ngoài rất được, mau ngoan ngoãn lại đây cho anh!”
Cố Doanh Tích bị Lí Vũ Khoan ôm chặt trong ngực, đôi mắt ngập nước, dáng vẻ kia thực khiến người ta thương tiếc. dienanlequydon
Mà lúc này vật hi sinh kia kéo một cô gái còn chưa đủ, còn háo sắc đi về phía Ninh Vân Hoan. Ông trời, đây là không làm gì cũng xảy ra chuyện sao!
Quả nhiên gặp mặt nữ chính không có cái gì tốt cả, Ninh Vân Hoan thầm mắng trong lòng một câu, tai giả vờ không nghe thấy, chân bắt đầu bước nhanh hơn. Ninh gia chỉ là một nhà kinh doanh bình thường, mặc dù có chút tiền nhưng ở nơi thủ đô này lại không coi là cái gì. Từ xưa đến nay còn có tục ngữ ‘dân không cùng quan đấu’, dùng vào lúc này là rất đúng. Ninh gia tuy có chút quan hệ nhưng không thể ngang hàng với thị trưởng, người ta là thị trưởng của thủ đô một quốc gia đó!
Vừa thấy Ninh Vân Hoan muốn chạy, Cố Doanh Tích sốt ruột, theo bản năng kêu lên: “Học muội, em từ từ, Lí học trưởng, anh đuổi theo em ấy đi……” Nói xong câu đó cô ta mới tỉnh táo lại, che chặt miệng, nước mắt ngập trong hốc mắt, cuống quít im lặng.
Nhưng lời cô ta vừa nói đã truyền đến tai Ninh Vân Hoan, quả nhiên giống đời trước, bề ngoài thiện lương nhưng trong lòng lại luôn ích kỉ tư lợi. Cô cười lạnh hai tiếng, chạy trốn nhanh hơn, phía sau đuổi cũng nhanh hơn. Không nói đến hai chân cô bủn rủn, chỗ xanh tím trên chân còn bắt đầu đau, nghe tiếng bước chân ngày càng gần, Ninh Vân Hoan có chút sốt ruột, bảo vệ vừa nãy thấy Cố Doanh Tích bị bắt cũng không lên tiếng, giờ đối với cô cũng sẽ như vậy.
Trong lòng mắng Cố Doanh Tích xối xả, hai chân cứng ngắc của Ninh Vân Hoan chạy vài bước, đầu liền đập vào một lồng ngực cứng rắn, bị người nào đó vươn hai tay ôm vào lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

