Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thời gian cuối cùng cũng trôi đến ngày thứ sáu mươi.
Dịch bệnh ở Hàng Thành, đã kết thúc.
Những bệnh nhân từng nằm lại ở trạm dịch cũ, giờ đều khỏe mạnh bước ra, mọi thứ dần trở về quỹ đạo vốn có.
Khâm sai đại thần được phái đến cứu trợ cũng đã bắt tay xử lý chuyện lũ lụt ở các thôn phía nam Hàng Thành, những người từng chạy nạn từ phương nam giờ có thể trở về quê cũ, dựng lại nhà cửa.
Các tiên tử Bách Hoa cũng nghe được lệnh triệu hồi từ Ngự Phụng Quan trên thượng giới: “Cuộc tuyển chọn thần hầu của Hoa Thần đại nhân đến đây kết thúc, tất cả ngày mai trở về thượng giới, sáng ngày mốt, giờ Mão, tập trung tại Thiên Thu Đài. Hoa Thần đại nhân sẽ đích thân chỉ định thần hầu và tiến hành sắc phong.”
Vì vậy, Uyển Thược tới phủ Thứ sử để cáo biệt Lư Thứ sử.
Đến nơi, nàng hơi ngạc nhiên khi phát hiện bãi cỏ vốn bình thường trong phủ, giờ đã trồng đầy những khóm băng thanh thược dược. Có khóm đã nở rộ, có khóm vẫn còn e ấp nụ non.
Phủ Thứ sử vốn trang nghiêm, nay như khoác lên mình một lớp tuyết trắng lốm đốm, trở nên giản dị mà dịu dàng hơn hẳn. Dọc đường tới thư phòng, đâu đâu cũng là băng thanh thược dược, hương hoa ngào ngạt.
Đám hạ nhân đi ngang qua Uyển Thược đều kính cẩn cúi chào nàng.
Đến thư phòng, nàng gặp Lư Thứ sử.
Đối diện vị quan phụ mẫu hiền hậu này, nàng cúi người thi lễ, dịu dàng nói lời từ biệt: “Thứ sử đại nhân, ta sắp phải rời đi rồi.”
Lư Thứ sử chẳng lấy làm lạ, bởi ông ta biết Uyển Thược là người tu hành. Người có thể khiến hoa nở rợp trời ngoài trạm dịch cũ, vốn không thuộc về chốn nhân gian bụi bặm này.
Ông ta chỉ ân cần hỏi: “Uyển Thược cô nương định trở về nơi mình từng đến sao?”
“Vâng, đến từ đâu thì cũng phải trở về đó thôi.” Uyển Thược mỉm cười đáp: “Nhưng những ngày ở Hàng Thành, với ta mà nói, mãi là ký ức không thể phai nhòa, cũng là tài sản quý giá nhất.”
Nàng lại cười, ánh mắt đầy hoài niệm: “Không giấu gì đại nhân, Hàng Thành vốn là quê cũ của ta. Lần này được trở về, lại còn có thể làm chút việc cho Hàng Thành, trong lòng ta cảm thấy vô cùng bình yên.”
Lư Thứ sử nghe vậy, mỉm cười gật đầu, lại rót thêm trà cho nàng. Khi hai người cùng nhấp trà, ông ta hỏi tiếp: “Cô nương Tư Xảo, cô nương Quý Nhi cũng sẽ đi cùng cô chứ?”
Uyển Thược đáp: “Vâng, đúng vậy.”
“Vậy các cô còn trở lại không?” Lư Thứ sử hỏi.
Uyển Thược chỉ hơi ngẫm nghĩ rồi dịu dàng cười: “Nếu có cơ hội, nhất định sẽ quay lại.”
Lư Thứ sử gật đầu, cười nói: “Vậy mong các cô thường xuyên trở về thăm, Hàng Thành trên dưới đều mang ơn các cô, mới có được ngày hôm nay. Mọi người sẽ luôn mong chờ các cô trở lại.”
Trò chuyện thêm đôi câu, uống hết một tuần trà, Uyển Thược đứng dậy cáo từ. Lư Thứ sử đích thân tiễn nàng ra khỏi phủ.
Trước khi đi, đứng trên con đường đá quanh co trong phủ, Lư Thứ sử chỉ vào những khóm băng thanh thược dược mới trồng, mỉm cười nói với nàng: “Những bông hoa này là ta trồng riêng cho cô nương đấy.”
Uyển Thược nhìn Lư Thứ sử bằng ánh mắt thẳng thắn.
Ông ta bỗng thu tay áo, cúi người hành đại lễ với nàng, trịnh trọng và chân thành, từ tận đáy lòng nói: “Chính cô nương đã cứu Hàng Thành, cứu cả ta, còn giúp ta có cơ hội lập công chuộc tội, lấy lại danh dự và tiền đồ.”
“Còn nữa, vạt băng thanh thược dược nở rộ ở trạm dịch cũ, là cảnh đẹp nhất đời ta từng thấy. Ta muốn trồng nó mãi trong phủ Thứ sử, để luôn ghi nhớ ngày hôm ấy, ghi nhớ tất cả những gì cô nương đã làm cho Hàng Thành.”
Uyển Thược khẽ gật đầu, cũng cúi người đáp lễ: “Đại nhân nói quá lời rồi.”
***
Đêm đó, Uyển Thược vẫn ở lại khách điếm.
Đây là đêm cuối cùng của nàng tại Hàng Thành.
Tựa bên cửa sổ, mái tóc đen như tuyết, nàng lười biếng mà ung dung ngắm nhìn vạn nhà đèn sáng, lắng nghe tiếng dân chúng rộn ràng qua lại giữa chợ đêm, ngắm dòng nước lững lờ dưới cầu nhỏ, thấy người thả đèn hoa đăng, người lắc lư chiếc trống bỏi, người lại thắp lên những chiếc đèn Khổng Minh.
Những chiếc đèn hoa sen ấy cứ thế trôi về phía cuối dòng sông dài bất tận. Ánh nến lấp lánh, mang theo bao nhiêu ấm áp gửi gắm.
Những chiếc đèn Khổng Minh lơ lửng giữa trời, như những vì sao lộn ngược treo giữa nhân gian, chỉ cần với tay là chạm tới.
Đôi tay thon dài nâng một chén Thu Lộ Bạch, cổ họng khẽ động, uống cạn mỹ tửu, đôi mắt cũng dần say ngà ngà.
Cảm giác mọi chuyện đều đã lắng xuống, hóa ra lại yên bình đến thế. Ngón tay nàng khẽ vuốt ve ngọc bài trong ngực, rồi lấy nó ra.
Uyển Thược nâng ngọc bài trong tay, động tác dịu dàng như đang nâng niu một vật báu. Đã mấy ngày rồi nàng chưa trò chuyện với Ôn Khuynh Thời.
“Ôn công tử.” Uyển Thược khẽ gọi. Chỉ nhìn ánh sáng quen thuộc lóe lên trên ngọc bài, nàng bỗng không biết nên nói gì cho phải.
Nàng chỉ có thể lưu luyến nói: “Ôn công tử, ta… ngày mai sẽ rời Hàng Thành, trở về thượng giới rồi.”
Lại một lần nữa nghe thấy giọng nói trong trẻo như chuông ngọc của Ôn Khuynh Thời, nụ cười quen thuộc, âm cuối vẫn mang theo chút gì đó như móc câu, tất cả khiến trái tim vốn bình lặng của Uyển Thược càng thêm yên ổn, thậm chí còn có chút vui mừng.
“Ta biết rồi, cuộc tuyển chọn thần hầu đã kết thúc.”
Uyển Thược lại nói: “Ngự Phụng Quan báo cho chúng ta, sáng ngày mốt phải tới Thiên Thu Đài, Hoa Thần đại nhân sẽ công bố thần hầu ngay tại đó.”
Ôn Khuynh Thời hỏi: “Ngươi có tự tin không?”
“Ta…” Uyển Thược vừa định nói “cũng có đấy”, nhưng lời vừa tới đầu lưỡi đã tan biến trong yên lặng.
Đôi mắt ngà say nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cảnh thái bình thịnh thế, trong lòng nàng bỗng cảm thấy, sau khi trải qua trận dịch này, dường như… việc có trở thành thần hầu hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
“Ta phát hiện một chuyện, Ôn công tử.” Uyển Thược cười khúc khích nói.
“Ừm? Chuyện gì vậy?”
Uyển Thược nói: “Ta nhận ra, so với kết quả tuyển chọn thần hầu, điều ta quan tâm hơn lại là lời hứa của ngài dành cho ta.”
Ôn Khuynh Thời chỉ trầm ngâm chốc lát rồi đáp: “Ta hứa với ngươi hai điều, một là sẽ chép tay “Tửu danh” cho ngươi, hai là sẽ kể cho ngươi biết tất cả mọi chuyện về ta, đúng không, Uyển Thược mỹ nhân?”
Uyển Thược bật cười: “Ôn công tử đúng là trí nhớ tốt.”
Trong lòng nàng cũng thấy ấm áp, rốt cuộc người bạn này chưa từng lừa nàng, những gì hắn nói đều ghi nhớ trong tim.
Ôn Khuynh Thời không nhịn được cười: “Được, được! Vậy chờ ngươi trở lại thượng giới đi, đến lúc đó ta sẽ tự mình tìm ngươi, rất mong được gặp mặt đấy, Uyển Thược mỹ nhân.”
Sắp gặp mặt rồi sao? Uyển Thược hơi ngẩn ra, chẳng hiểu sao trong lòng lại có chút bồn chồn.
Nhưng nàng hỏi ra miệng lại là: “Ngài tới tìm ta sao? Không phải ta nên tới bái phỏng ngài à?”
Dù gì nàng cũng đã đoán được từ cuộc trò chuyện giữa Sử quan Sở Hiền và Ôn Khuynh Thời rằng có lẽ địa vị chàng không nhỏ, nàng cũng ngại để người ta phải chủ động tìm mình.
Ôn Khuynh Thời lại nói: “Không sao cả.”
Lúc này chàng cười có phần trêu chọc, lại càng thêm thần bí: “Ngươi sẽ sớm gặp ta thôi.”
“Vậy… được rồi.”
Ôn Khuynh Thời lại hỏi: “Những ngày qua ngươi bận gì thế, kể cho ta nghe được không? Hửm?”
“Được.” Uyển Thược cũng đang muốn trò chuyện thỏa thích với hắn, liền vui vẻ đáp lời. Đèn hoa rực rỡ, mỹ tửu làm bạn. Đêm nay không gió, dải ngân hà treo lơ lửng giữa trời.
***
Một đêm gần như không ngủ, sáng hôm sau, Uyển Thược lên đường rời khỏi Hàng Thành.
Nàng đã hẹn với Tư Xảo và các nàng ấy, sẽ gặp nhau ở bờ sông Cù Giang ngoài thành, rồi cùng nhau trở về thượng giới.
Thế nhưng có một chuyện xảy ra, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng. Trên con đường lớn, vô số dân chúng tụ tập ở đó để tiễn nàng lên đường.
Ban đầu nàng sững sờ, sau đó khóe mắt liền nóng lên. Nàng nhìn thấy trong đám đông những gương mặt quen thuộc, những người từng được nàng cứu giúp, lại có cả những gương mặt xa lạ, đó là thân nhân, bạn bè của họ, và hàng vạn người tự nguyện đến chỉ vì nghe danh nàng.
Lư Thứ sử cùng khâm sai đại thần cũng có mặt. Trong tay mọi người đều nâng những đóa thược dược trắng tinh, kéo dài từ đầu phố này sang tận đầu phố kia. Họ rưng rưng nước mắt, hô vang những lời chúc phúc dành cho Uyển Thược.
Có lẽ là do Lư Thứ sử đã kể ra chuyện nàng thích uống rượu, nên giờ dân Hàng Thành đã chuẩn bị sẵn vô số vò rượu ngon tự ủ, chất đầy mấy xe liền. Hương rượu nồng nàn theo gió lan tỏa, phủ khắp Hàng Thành. Dân chúng nối bước theo sau Uyển Thược, tiễn nàng ra khỏi thành.
Nàng bất chợt ngoái đầu lại, thấy những đóa băng thanh thược dược trong tay họ rực rỡ như mây hồng dưới ánh bình minh.
Một lần nữa, cảm giác rằng việc có trở thành thần hầu hay không đã chẳng còn quan trọng, lại dội lên mãnh liệt trong lòng nàng.
Đúng vậy, Hàng Thành bây giờ, khắp nơi đều là thược dược. Tộc Thược Dược dù có tan xương nát thịt làm thuốc, đổi lại là sự yêu thương và biết ơn của vạn người sau kiếp nạn.
Nàng cũng đã hoàn toàn thay đổi cốt truyện của nguyên tác. So với danh hiệu thần hầu, đây mới là điều quan trọng nhất. Thược dược vốn chẳng phải “yêu quái không có phẩm cách”. Thược dược thực sự là quốc sắc, nào có từng ghen tị với mẫu đơn!
***
Mang theo mấy xe rượu lớn, trở về thượng giới, đứng trước Tiểu trúc Giao Hoa, Uyển Thược bỗng cảm thấy như vừa trải qua một kiếp người.
Sáu mươi ngày trước, nàng còn dè dặt, cẩn trọng vì vừa thức tỉnh ký ức nguyên tác; sáu mươi ngày sau, chẳng còn gì có thể lay chuyển được nàng nữa. Rượu dân Hàng Thành tặng quá nhiều,
Uyển Thược bèn mời tất cả các Hoa Tiên cùng đến thưởng rượu. Mây tóc vấn cao, mỹ tửu, chén nguyệt quang. Mọi người cười nói rộn ràng, cưỡi mây dạo chơi, tay áo rộng phất mây, váy dài bay trong gió.
Các nàng uống thỏa thích, cuối cùng say lăn quay trên một vách đá gần Lan Đài, mặc cho hoa rơi lả tả lên mặt. Bên cạnh là những vò rượu lăn lóc và chén ngọc phát sáng, ai nấy tóc tai rối bời, xiêm y xộc xệch, người gối lên người, ngước nhìn Kim Ô lặn xuống, nguyệt luân dần lên, ngắm sao trời lấp lánh khắp bầu trời. Quý Nhi uống say, ôm một chén hoa điêu do dân Hàng Thành ủ, gần như bò tới trước mặt Uyển Thược.
Nàng ta tựa người vào một tảng đá, ngước đôi mắt mơ màng lên, “cạch” một tiếng cụng ly với Uyển Thược: “Uyển Thược, cảm… cảm ơn ngươi, ta… bao nhiêu năm rồi, chưa từng… chưa từng có ngày nào vui thế này…”
“Là ngươi, chính ngươi đã thay đổi ta. Cuộc sống hiện tại của ta... so với trước kia thật sự tốt hơn rất nhiều!”
“Uyển Thược, ta kính ngươi!”
Trong mắt Quý Nhi, Uyển Thược lúc này hơi ngà ngà say, nụ cười của nàng dịu dàng như ánh trăng đêm nay, đẹp đến nao lòng.
“Quý Nhi, ta cũng kính ngươi. Khi Hàng Thành gặp nạn dịch, ngươi đã giúp ta rất nhiều, còn giúp cả đám dân chúng nữa. Ngươi là người mạnh mẽ và xuất sắc nhất mà ta từng gặp!”
“Còn có Tư Xảo nữa.” Uyển Thược cũng nâng chén về phía Tư Xảo, mà nàng ấy giờ đã say mềm, gối đầu lên Hồng Mai Tiên Tử ngủ ngon lành.
Uyển Thược nhìn cảnh ấy thì bật cười, rồi ngửa mặt nâng chén hướng về phía trăng: “Kính tất cả chúng ta, mong công đức kéo dài mãi mãi, kính!”
“Kính!”
“Chúng ta nhất định sẽ tiếp tục tỏa sáng rực rỡ trong tương lai!”
Thật ra, cuộc tuyển chọn thần hầu lần này đâu chỉ thay đổi mỗi bản thân nàng? Uyển Thược nghĩ vậy. Rất nhiều điều đã đổi thay trong sáu mươi ngày qua, kể cả vận mệnh “vốn dĩ” của không ít người. Sáu mươi ngày ấy, thật sự dài như cả một đời người vậy.
Trên búi tóc nàng ta cài một chiếc trâm cổ hình Bắc Đẩu Thất Tinh, dưới ánh trăng và sao càng thêm nổi bật.
Sử quan Sở Hiền ngồi xuống cạnh Uyển Thược, mỉm cười nói: “Lần đầu tiên ta thấy các ngươi thân thiết như vậy đấy. Những tiên tử vốn sinh ra ở thượng giới như họ, trước kia vẫn luôn có khoảng cách với ngươi. Xem ra trải nghiệm ở Hàng Thành đã khiến họ nhìn ngươi bằng con mắt khác, đều bị ngươi làm cho cảm động rồi!”
Vừa nói, nàng ta vừa mở cuốn sổ da dê nhỏ của mình, cầm bút ghi chép lại. Uyển Thược rót cho nàng ta một chén rượu.
Sử quan Sở Hiền xua tay, cười bảo: “Ta không uống rượu đâu, đành phụ lòng tốt của ngươi vậy.”
Nàng ta lại nói: “Chuyện trước kia đã hứa với ngươi, ngươi cứ yên tâm, ngày mai trong lễ sắc phong thần hầu, ta nhất định sẽ thực hiện. Ngày mai, cứ chờ xem kịch hay đi!”
Uyển Thược mỉm cười, đặt chén rượu xuống. Nàng nhẹ nhàng đỡ Quý Nhi nằm xuống, rồi thần sắc trở nên nghiêm túc hơn, đứng dậy, đối diện với Sử quan Sở Hiền, hai tay nâng lên hành lễ thật trang trọng.
Chuyện mà Sử quan Sở Hiền nói, hai người bọn họ đã bàn bạc kỹ càng từ hồi còn ở Hàng Thành.
Trời biết, đất biết, chỉ có hai người biết mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


