Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 25: Thược Dược Tiên Tử (25)

Cài Đặt

Chương 25: Thược Dược Tiên Tử (25)

“Cô nương, xin đừng…” Nương của nữ hài đứng ngay bên cạnh, thấy nữ nhi mình bị lắc đến mức khó chịu, không nhịn được lên tiếng ngăn Y Lạc lại.

“Oẹ!” Tiểu nữ hài nôn thốc nôn tháo, toàn bộ những thứ lẫn cả rau xanh đều phun thẳng lên ngực Y Lạc, mùi chua nồng xộc thẳng vào mũi khiến nàng ta lập tức không chịu nổi, mạnh tay đẩy nữ hài ra, hét lên một tiếng thất thanh.

Nương của nữ hài hoảng hốt, vội vàng ôm lấy con mình. Lúc này nàng ta thật sự muốn mắng Y Lạc một trận, tiểu nữ nhi nàng ta đang bệnh nặng, sao có thể bị đẩy mạnh như vậy! Nhưng nhìn Y Lạc bị nôn đầy người, nương của nữ hài lại cảm thấy có chút áy náy, đành nghiến răng không nói gì thêm.

Y Lạc thì không nhịn được nữa, hoa tay múa chân chỉ thẳng vào hai mẹ con: “Ngươi dạy con kiểu gì vậy? Ta đến đây là để chăm sóc nó, ngươi lại để nó nôn đầy người ta! Ghê tởm chết đi được! Hôm nay ta còn mặt mũi nào ra ngoài nữa đây?”

Nương của nữ hài cũng không nhịn nổi nữa, cơn giận bùng lên, quét sạch mọi nhẫn nhịn: “Vừa rồi ngươi lắc nữ nhi ta như thế, thân thể nó yếu ớt sao chịu nổi? Ta còn chưa trách ngươi làm nó nôn ra, ngươi lại còn đổ vạ ngược lại cho ta?! Đã chê chúng ta bẩn thỉu, ghê tởm thì ngươi đến đây làm gì!”

“Ta…”

Đúng lúc này, Quý Nhi từ trong phòng chạy ra, thấy cảnh tượng trước mắt liền vội vàng đón lấy nữ hài từ tay nương con bé, giúp bé xoa bóp huyệt đạo để dịu lại.

Mấy ngày nay, Quý Nhi đã học được mấy chiêu này từ các lang trung ở đây. Vốn dĩ nàng ta đã ôm hận với Y Lạc từ lâu, giờ sao có thể bỏ qua cơ hội này mà không tranh thủ mắng cho hả dạ: “Không biết làm gì thì tránh ra đi! Ở đây thiếu một người như ngươi cũng chẳng sao, nhiều một người như ngươi chỉ tổ rước thêm phiền phức!”

“Quý Nhi, ngươi…” Y Lạc mặt mày tái mét, ai cho Quý Nhi cái gan dám trừng mắt với nàng ta như thế?

“Ngươi cái gì mà ngươi!” Quý Nhi chẳng buồn khách sáo, nói một hơi cho sướng miệng: “Ngươi rốt cuộc đến đây giúp đỡ hay là có ý đồ gì khác, tưởng mọi người đều mù hết không nhận ra chắc? Bao nhiêu ngày nay chúng ta bận tối mắt tối mũi, ngươi chạy đi đâu? Giờ lại mò ra tranh công, tưởng ai cũng không biết ngươi đang tính toán gì chắc!”

“Ngươi…”

“Loại người ích kỷ như ngươi, còn bày đặt giả vờ nhân từ tốt bụng gì chứ? Vụng về lóng ngóng, chẳng giúp được gì, lại còn làm màu khiến người ta phát ngán!” Quý Nhi càng nói càng hả dạ, nàng ta đã muốn mắng Y Lạc một trận ra trò từ lâu rồi!

Y Lạc tức đến phát khóc, hai hàng nước mắt rơi lã chã như cánh đào rụng nước, trông thật đáng thương: “Các ngươi… các ngươi ức hiếp người quá đáng…” Nhưng nàng ta càng khóc, lại càng nhận ra ánh mắt mọi người nhìn mình càng thêm lạnh lẽo, đầy châm chọc.

Đúng lúc ấy, một giọng trẻ con vang lên, lại tặng cho Y Lạc một cú đòn đau hơn: “Tỷ tỷ biết không? Lần đầu tiên ta gặp tỷ tỷ Uyển Thược, ta cũng nôn đầy người tỷ ấy. Vậy mà tỷ ấy chẳng những không giận, còn ôm ta vào lòng, để ta ngủ yên trong vòng tay cho đến khi khỏe lại.”

Tiểu hài tử ấy chính là A Thắng. Lời cậu bé vừa dứt, ánh mắt mọi người nhìn Y Lạc đã chuyển sang chán ghét. Nàng ta vẫn còn khóc, trông đáng thương như chú nai nhỏ lạc giữa tuyết trắng, nhưng trong mắt mọi người…

“Xì, đúng là trò hề nhảy nhót! Chỉ được cái mặt mũi, thế mà cũng đòi so với cô nương Uyển Thược, còn coi chúng ta là công cụ cho nàng ta diễn trò thánh nữ, thật chẳng ra gì!”

“Ta nhận ra nàng ta rồi, ở cuộc thi “Đệ nhất Mỹ nhân Hàng Thành”, đã nhỏ nhen đến mức ép Uyển Thược phải rút lui, nhân phẩm đúng là tệ hại.”

“May mà Uyển Thược rút lui, chứ so với loại người này, nàng ấy lại mất giá!”

“…”

Từng câu từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tim Y Lạc, như tảng đá nện xuống đầu nàng ta. Nàng ta cảm thấy mình chẳng khác gì phạm nhân bị nhốt trong lồng, bị lôi ra giữa phố cho thiên hạ chỉ trỏ, bị ném đầy đầu rau thối trứng ung.

Nàng ta thật sự không hiểu, vì sao bọn họ lại thành kiến với mình đến thế? Đám phàm nhân hèn kém này!

Y Lạc vừa khóc vừa nhảy dựng lên, chỉ thẳng vào mặt Uyển Thược hét lớn: “Nhất định là ngươi dùng pháp thuật mê hoặc tinh thần để khống chế bọn họ! Còn cả Quý Nhi, Hải Đường Tiên Tử, Huyên Thảo Tiên Tử, Uyên Vĩ Tiên Tử, Hồng Mai Tiên Tử… bọn họ đều bị ngươi lừa gạt, ở đây chỉ để làm nền cho ngươi! Uyển Thược, ngươi mới là kẻ giả tạo nhất!”

“Xàm!” Huyên Thảo Tiên Tử tính tình nóng nảy, vốn chỉ đứng xem ở gần đó, chẳng định xen vào, trước đây còn là fan cuồng của Y Lạc.

Nhưng giờ nghe Y Lạc lôi cả nàng ấy và các tiên tử khác vào mắng, Huyên Thảo Tiên Tử chỉ thấy bị xúc phạm nặng nề, vừa khinh bỉ bản thân từng nâng niu loại người này, vừa xông tới mắng thẳng mặt: “Ta thấy ngươi mới là kẻ gian lận ở cuộc thi “ Đệ nhất Mỹ nhân Hàng Thành”! Không thì sao từ vòng ba trở đi, ban giám khảo lại thi nhau khen ngợi ngươi? Tự mình bẩn thỉu, nhìn ai cũng thấy bẩn thỉu, còn tưởng mình là đóa hoa trắng tinh khiết, ngươi xứng chắc!”

Huyên Thảo Tiên Tử hừ lạnh: “Y Lạc, ngươi đúng là đồ rác rưởi vô đối!”

***

Cuối cùng, Y Lạc chỉ biết vừa khóc vừa chạy trốn trong tiếng chửi rủa và chế giễu của mọi người.

Nàng ta nghĩ mãi không thông, vì sao chỉ trong mấy chục ngày ngắn ngủi ở Hàng Thành, mình lại bị tất cả quay lưng, ai nấy đều đứng về phía Uyển Thược.

Thật ra trong lòng Uyển Thược cũng có cảm giác tương tự, Quý Nhi, Huyên Thảo Tiên Tử – những người vốn thuộc phe Y Lạc – chẳng biết từ lúc nào đều quay sang bảo vệ nàng.

Những ngày tiếp theo, Y Lạc và Mộ Giang Thiên rối như tơ vò. Hai người họ dốc sức muốn xoay chuyển tình thế, nhưng dù ngươi có là thần tiên, dù có thể dời non lấp biển cũng không thể chống lại sức mạnh của lòng người. Ngay cả khi cố gắng thao túng Lư Thứ sử để tạo thanh thế cho Y Lạc, cũng chẳng ai thèm để ý.

Còn những người từng được Uyển Thược cứu giúp, lại càng hết lời ca ngợi nàng. Y Lạc tức đến phát điên. Uyển Thược, Uyển Thược… ai ai cũng chỉ nhắc đến Uyển Thược.

Hạn sáu mươi ngày sắp hết, Y Lạc càng thấy ngột ngạt, cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng ta quyết định đi tìm Uyển Thược quyết đấu! Nếu mình không làm được thần sứ, thì Uyển Thược cũng đừng hòng!

Y Lạc lấy ra pháp bảo của mình, một thanh kiếm do Mộ Giang Thiên tặng. Đó là linh kiếm do tộc Tuyết Yêu ở Tuyết Nguyên Bắc Hải rèn nên từ ba ngàn năm trước, uy lực không tầm thường.

Nàng ta muốn dùng thanh kiếm này đánh bại Uyển Thược, đuổi nàng ra khỏi Hàng Thành! Thế nhưng, vừa xông vào trạm cũ, Y Lạc đã phát hiện mình còn chẳng thể lại gần Uyển Thược.

Tư Xảo, Quý Nhi, Huyên Thảo Tiên Tử, Hồng Mai Tiên Tử… tất cả đều đứng chắn trước mặt Uyển Thược, không cho Y Lạc tiến thêm bước nào. Còn Uyển Thược thì…!

Uyển Thược đang quỳ giữa sân, hai bàn tay đan chặt đặt trước ngực, mắt khẽ cụp xuống, môi đỏ hơi hé, như đang cầu nguyện điều gì đó.

Mái tóc đen nhánh dưới ánh chiều tà được phủ lên một lớp vàng cam ấm áp, như một dải lụa óng ánh lấp lánh phía sau nàng.

Đuôi tóc nhẹ nhàng chạm đất, gió thổi qua, giữa sân đầy bụi vàng và bệnh tật ấy lại xuất hiện một vệt sáng cam nhạt nhảy múa. Ống tay áo rộng thùng thình buông xuống đất, tựa như đôi cánh bướm sắp bay lên. Hoàng hôn, núi xa, sân cũ, tất cả phía sau nàng đều như một bức tranh.

Y Lạc làm sao biết được Uyển Thược đang làm gì, trong mắt nàng ta chỉ thấy nàng ấy lại bày trò cầu nguyện cho bệnh nhân.

Đúng lúc ấy, Uyển Thược ngẩng đầu, mười ngón tay đan chặt chợt buông ra, đôi tay dịu dàng bất ngờ kết ấn.

Ngay sau đó, ánh sáng trắng tinh khiết từ người nàng tỏa ra, từng vòng từng vòng lan rộng. Trong ánh sáng ấy là những gương mặt kinh ngạc, thán phục, tất cả đều không rời mắt khỏi Uyển Thược.

Y Lạc cuối cùng cũng nhận ra, Uyển Thược đang tiêu hao chính nguyên thần của mình! Tiêu hao nguyên thần chẳng khác nào tự hủy hoại bản thân, Uyển Thược điên rồi sao?!

Bỗng nhiên, giữa đám đông có người chỉ về một phía, kinh ngạc hét lên: “Mau nhìn kìa!”

Ở nơi người ấy chỉ, giữa nền đất vàng cằn cỗi, bất ngờ có một mầm xanh nhú lên! Nó lớn nhanh như thổi, tầng tầng lớp lớp lá non xòe ra, rồi những nụ hoa xanh biếc từ giữa tán lá vươn lên, nở rộ trong khoảnh khắc, một chốc đã thành hoa.

Tiếp đó, khắp mặt sân, từng góc từng xó, đều mọc lên vô số cành lá và hoa.

Mọi người kinh ngạc nhìn quanh, đất vàng nhanh chóng bị phủ kín bởi màu xanh của cành lá, từng đóa thược dược băng thanh trắng muốt nối tiếp nhau nở rộ, lúc mới hé là xanh nhạt, khi bung nở lại trắng như tuyết.

Tiếng xôn xao vang lên khắp nơi, bởi cảnh tượng ấy đẹp đến mức không lời nào tả xiết.

Uyển Thược đã dùng nguyên thần của mình, hóa ra vô số thược dược băng thanh trắng tinh khiết khắp trạm cũ!

Những ngày qua, mọi nỗ lực của mọi người đã khiến dịch bệnh ở Hàng Thành dần đi đến hồi kết. Đã có không ít người vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất, bắt đầu hồi phục.

Nhưng Uyển Thược biết, dịch bệnh này vốn không phải loại dịch thông thường! Gốc rễ của nó, chính là luồng tà khí yêu quái mà con cóc lớn kia gieo rắc khắp Hàng Thành!

Vì vậy, suốt thời gian qua, nàng vẫn âm thầm tiêu trừ tà khí còn sót lại trong cơ thể các bệnh nhân. Chỉ khi tà khí được loại bỏ hoàn toàn, mọi người mới thực sự khỏi bệnh. Mà giờ đây, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi…

Vậy thì hãy dùng nguyên thần của nàng, hóa thành vô số thược dược băng thanh, làm thuốc cho mọi người, diệt sạch tà khí!

“Các vị lang trung, xin hãy hái thược dược, dùng làm thuốc cho bệnh nhân.”

Giọng nói của Uyển Thược vang lên, hòa cùng biển hoa dần dần phủ kín trạm dịch cũ, ngân nga bên tai từng người một: “Ta, Thược Dược nhất tộc, chẳng ngại tan xương nát thịt, chỉ mong thế gian không còn bệnh tật, mong Hàng Thành năm nào cũng bình an!”

Khoảnh khắc ấy, mọi đóa thược dược đều nở rộ, hương thơm lan tỏa khắp một phương trời, cả đất trời như hóa thành một giấc mộng ấm áp nhất.

Hai đóa băng thanh thược dược cài trên tóc Uyển Thược bị gió thổi rơi, cánh hoa bỗng hóa thành một trận tuyết mỏng, ba nghìn sợi tóc đen lướt qua gò má, cảnh tượng ấy trong khoảnh khắc tựa như gom hết phong hoa thiên hạ.

Trong mắt mọi người đều in đậm hình ảnh chấn động lòng người này. Rõ ràng trước mắt chỉ là biển hoa trắng xóa, vậy mà lại là cảnh đẹp rực rỡ và mãnh liệt nhất đời họ từng thấy.

Trước không thấy người xưa, sau chẳng gặp kẻ đến sau. Đôi mắt và trái tim họ, đều bị khắc sâu bởi khoảnh khắc này. Trong lòng tất cả mọi người lúc này chỉ vang lên cùng một câu: Đây chính là cảnh đẹp nhất thiên hạ, và cũng là người đẹp nhất thế gian này.

“Choang” một tiếng, đó là thanh kiếm của Y Lạc rơi xuống đất. Nàng ta ngây ngốc đứng đó, mọi bất cam và oán hận trong lòng phút chốc hóa thành một nỗi thất bại chưa từng có.

Y Lạc vừa nhìn thấy nàng ấy liền như bừng tỉnh, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng: “Mộ phu nhân, cuối cùng người cũng tới rồi…”

Lời vui mừng còn chưa kịp nói hết, đã bị một tiếng tát giòn tan cắt ngang.

Chát!

Mộ phu nhân vừa tới đã tặng cho Y Lạc một cái bạt tai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc