Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Theo ghi chép của sử quan Lan đài trên thượng giới, hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt.
Nghe nói vị Hoa thần điện hạ phong hoa tuyệt thế ấy sẽ đích thân xuất hiện trước trăm hoa, lệnh cho chúng tiên tử do trăm hoa hóa thành mở ra một cuộc tranh tài kéo dài nhiều ngày.
Người chiến thắng cuối cùng sẽ trở thành thần hầu của nàng ấy, lột xác hóa thần, chính thức được ghi tên vào thần tịch.
***
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua hoa văn trên cửa sổ, chiếu vào tiểu trúc xá phủ đầy hoa tiêu, để lại những vệt sáng lấp lánh trong đôi mắt xanh biếc như làn nước, cũng xua tan đi chút men say cuối cùng còn sót lại trong mắt nàng.
Đêm qua, nàng đã uống rượu.
Nàng còn uống hơi nhiều một chút.
Bởi vì quá vui mừng.
Đợi chuyện Hoa thần tuyển chọn thần hầu xong xuôi, nàng sẽ xuất giá.
Gả cho vị công tử tuấn tú vang danh khắp Đông Phương Thiên Khuyết - thiếu thành chủ Mộ Giang Thiên của thành Mộ Vũ.
Hôm qua, chính Mộ Giang Thiên đã đích thân đến cầu hôn, mang theo từng rương châu báu, lụa là gấm vóc, rượu ngon ngọc dịch, linh dược bảo vật.
Châu báu là Minh Tuyết Cửu Khúc Châu ngàn năm khó gặp ở Tuyết Sơn phương Bắc, lụa là Giao Tiêu do người Giao ở Nam Hải dệt nên, rượu là Lê Hoa Bạch ủ từ hoa lê 900 năm, còn linh dược bảo vật thì nhiều đến mức bút mực cũng không sao tả xiết.
Nàng vui là bởi sính lễ hậu hĩnh thế này đã nói lên rằng, Mộ Giang Thiên yêu thương và trân trọng nàng biết nhường nào.
Ngàn năm tu hành, từ một gốc thược dược băng thanh ngọc khiết sau chùa trên nhân gian, nàng từng bước từng bước phi thăng thành Thược Dược tiên tử của Đông Phương Thiên Khuyết. Tất cả những cay đắng gian truân ấy dường như đều tan biến, trở nên nhỏ bé không đáng kể khi Mộ Giang Thiên mang sính lễ đến cầu hôn.
Nàng tự mình tu luyện, từng bước vững vàng đi đến vị trí này, lại còn gặp được một mối tình đẹp đến gần như hoàn mỹ, còn tạo hóa nào tốt hơn thế nữa?
"Uyển Thược, ngươi tỉnh chưa đó?" Giọng nói quen thuộc vang lên ngoài tiểu trúc xá, xuyên qua những dải mây lững lờ trong ngoài, xuyên qua trang trí lụa đỏ mừng vui khắp phòng, truyền đến bên tai Uyển Thược.
Uyển Thược chớp chớp đôi mắt còn đang ngái ngủ, ngồi thẳng dậy từ chiếc ghế tựa kết bằng cành hoa, ánh mắt tập trung nhìn về phía người vừa đến, động tác đứng lên khiến mái tóc dài hơi rối xõa tung trên ghế.
"Tư Xảo đấy à." Thấy bạn mình, mắt Uyển Thược không giấu được nét dịu dàng.
"Ngươi đừng dậy vội, tối qua uống nhiều, giờ có lười biếng một chút cũng là chuyện thường thôi." Tư Xảo như một cơn gió nhẹ trong thung lũng lướt đến gần Uyển Thược, tự nhiên ngồi xuống chiếc đệm mềm bên cạnh, khóe môi nở nụ cười trong trẻo, vừa nhìn vừa đánh giá Uyển Thược.
Nàng ấy và Uyển Thược kết bạn cũng đã được một thời gian nhưng vẫn thường bị nhan sắc và khí chất của Uyển Thược làm cho kinh ngạc, thậm chí mỗi lần gặp lại càng thấy nàng kinh diễm thêm chứ chẳng hề giảm bớt.
Như lúc này đây, mái tóc dài của Uyển Thược buông lơi, khi nàng dịu dàng ngồi dậy, tà áo xanh nhạt trượt nhẹ từ vai xuống khuỷu tay, để lộ một bên vai gầy mảnh mai mà đường nét lại vô cùng mềm mại. Khuôn mặt nhỏ nhắn hình trứng ngỗng còn vương vài sợi tóc rối, ánh mắt mơ màng mà dịu dàng, chỉ cần vô tình liếc mắt thôi cũng đủ khiến người ta say đắm.
Làn da nàng trắng mịn như sữa, dung mạo khuynh thành.
Trong trăm hoa tiên tử, người có thể so bì với Uyển Thược e rằng chỉ có mẫu đơn Diêu Hoàng kia mà thôi…
Tư Xảo không nhịn được nói: "Hoa thần đại nhân tuyển chọn thần hầu, nghe nói sẽ diễn ra trong một hai ngày tới, lại còn bảo phải là người tuyệt sắc mới được chọn. Trên đường đến đây, ta đã nghe không ít người bàn tán rằng người có khả năng được chọn nhất chính là ngươi và Mẫu Đơn tiên tử Y Lạc. Ta cũng nghĩ vậy. Mẫu đơn, thược dược vốn là hai loài đứng đầu trăm hoa, ngươi và nàng ta lại đều có dung mạo xuất chúng, các tiên tử khác đứng trước hai người các ngươi đúng là phải kém một bậc!"
"Cảm ơn ngươi đã đánh giá cao ta như vậy." Uyển Thược mỉm cười, kéo lại áo mỏng vừa trượt xuống, nghiêng người thò đôi chân nhỏ xinh xỏ vào đôi hài thêu, đứng dậy đi về phía kệ tủ bên phòng.
"Thú thật, Y Lạc đúng là đối thủ mạnh nhưng ta phải giành được vị trí thần hầu này. Bao nhiêu năm nay nhân gian tôn mẫu đơn là vua của các loài hoa, tuy thượng giới không nói thẳng ra nhưng cũng có xu hướng nâng mẫu đơn mà hạ thấp trăm hoa. Dù thế nào ta cũng phải thắng để rửa lại thanh danh cho tộc thược dược của ta."
Nàng đi đến trước kệ tủ, trên đó bày đầy những vò rượu bạch ngọc tinh xảo, mỗi vò đều dán nhãn tên. Tư Xảo lập tức hiểu Uyển Thược định rót rượu đãi mình, vội vàng ngăn lại: "Uyển Thược, ngươi đừng bận tâm đến ta, cứ đi thay y phục chải tóc đi! Ta… cũng đừng bắt ta uống rượu vào sáng sớm, ta đâu có mê rượu như ngươi…"
"Ta biết ngươi lo điều này, đừng nghĩ nhiều. Ta chỉ định rót cho ngươi chút rượu vải thôi, nhạt lắm, là hôm qua Mộ đại ca gửi tới, ngươi nếm thử xem."
Uyển Thược dịu dàng mỉm cười, lấy một vò rượu dán nhãn "Lệ Chi Lao" từ kệ tủ xuống, nhanh nhẹn rót cho Tư Xảo một chén vừa đủ, đưa tới trước mặt nàng ấy rồi mới quay đi thay y phục chải tóc. Tư Xảo nhấp một ngụm Lệ Chi Lao, quả thật dư vị ngọt ngào, không khỏi ngưỡng mộ nói: "Mộ thiếu thành chủ tốt với ngươi quá rồi đấy, Uyển Thược! Đến chuyện nhỏ nhặt thế này mà hắn cũng để tâm, chẳng phải chứng tỏ hắn rất coi trọng ngươi sao."
"Đúng vậy…" Uyển Thược ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm lược vấn tóc.
Trong gương, mày mắt mỹ nhân đều ánh lên nét dịu dàng của ký ức.
Toàn bộ thượng giới dưới trướng Thiên Đế được chia thành bốn phương Thiên Khuyết là Đông, Tây, Nam, Bắc, do bốn vị đế quân cai quản. Nàng là người của Đông Phương Thiên Khuyết.
Đông Phương Thương đế là người đứng đầu Đông Phương Thiên Khuyết, dưới quyền ngài có năm thành mười hai lầu, mà thành chủ năm thành chính là những người có địa vị chỉ sau Thương đế.
Trong năm thành ấy, thành Mộ Vũ là tôn quý nhất.
Mộ Giang Thiên là thiếu thành chủ thành Mộ Vũ, hắn không chỉ văn võ song toàn mà còn là một vị công tử chốn tiên giới, bạch y phiêu dật, tuấn mỹ phi phàm tựa như vầng trăng sáng giữa bầu trời đêm quang đãng.
Biết bao tiên tử xem hắn là người trong mộng, si mê hắn.
Vậy mà một người như thế khi gặp nàng lại trở nên lúng túng như thiếu niên vụng về.
Nàng nhớ rõ, đêm ấy Mộ Giang Thiên xách theo một vò rượu ngon xin được từ Tửu thần. Hắn đứng trước cửa phòng nàng, hồi hộp đến mức cứng đờ cả người. Vào khoảnh khắc nàng mở cửa, đôi mắt hắn bỗng sáng rực như sao trời, cơ thể căng cứng vì hồi hộp, nói một câu cũng phải ngừng lại liên tục, căng thẳng hít thở.
"Uyển Thược, ta… ta hình như thích muội rồi. Không… không phải hình như, là thật đấy. Ta… xin lỗi, tặng muội vò rượu này, muội… muội có nguyện ý gả cho ta không? Không, không phải… ta đường đột quá, ta…"
Khoảnh khắc ấy, nhìn vị thần quân tuấn tú lúng túng ngược sáng, trái tim Uyển Thược như tan chảy.
Nàng chưa từng nếm qua vị ngọt nào khó quên đến thế.
Đó mới chỉ là khởi đầu, mọi chuyện sau đó đều thuận theo tự nhiên, cho đến hôm nay, trong ngoài phòng đều đã treo đầy hỷ lụa và chữ hỷ.
Nàng sắp xuất giá rồi.
"Uyển Thược, muội có ở đó không?" Chỉ cần nghe thấy giọng Mộ Giang Thiên, bao nhiêu dịu dàng trong lòng nàng như được rót thêm mật ngọt nóng hổi, sôi trào không ngừng.
Uyển Thược vội vã đứng bật dậy, chẳng màng đến mái tóc chưa chải xong, vơ lấy chiếc áo khoác sa mỏng trên giá, khoác lên người rồi mở cửa lao ra.
Tấm áo choàng trắng như tuyết bay lượn phía sau theo bước chân nàng, kéo dài trên sàn gỗ.
"Mộ đại ca!"
Người thương mà nàng vừa mới nhung nhớ đã xuất hiện ngay trước cửa nhà, hắn vẫn tuấn tú và thâm tình như thế. Khoảnh khắc nhìn thấy nàng, đôi mắt hắn sáng rực như sao trời, trong đáy mắt chỉ toàn là hình bóng của nàng.
Trái tim Uyển Thược rung động, nàng kéo tay áo trái của Mộ Giang Thiên: "Mộ đại ca, huynh đến rồi, mau vào ngồi đi."
Ngay sau đó, nàng thấy Mộ Giang Thiên xách theo một bình rượu cổ dài trong tay phải.
Mộ Giang Thiên vừa vào nhà vừa giơ bầu rượu lên cao: "Uyển Thược, xem ta mang gì đến cho muội này? Là Bồng Lai Dong do chính Tửu thần đại nhân mới ủ đó, chính là loại rượu mà muội vẫn luôn muốn nếm thử!"
Uyển Thược hít một hơi thật sâu: "Bồng Lai Dong?" Nàng kích động đến mức tim như muốn nổ tung, đập thình thịch không ngừng.
Ít ai biết nàng mê các loại rượu ngon đến mức nào, giống như Tây Phương Bạch đế si mê âm nhạc, nàng chính là kẻ si rượu, có thể sánh ngang với Tửu thần - người cai quản rượu ngon khắp thế gian.
Nàng vội nhận lấy bình rượu, định rót cho ba người cùng uống thì nghe Mộ Giang Thiên cũng nói với Tư Xảo: "Ngươi cũng ở đây à, Tư Xảo, cùng nếm thử Bồng Lai Dong đi, đừng khách sáo."
Tư Xảo vội vàng hành lễ với Mộ Giang Thiên: "Đa tạ thiếu thành chủ."
Mộ Giang Thiên đóng cửa lại, chủ động nhận lấy bình rượu từ tay Uyển Thược, rót rượu cho cả nàng và Tư Xảo.
Hương thơm của Bồng Lai Dong lan tỏa, vị ngọt len lỏi vào từng mạch máu của Uyển Thược. Quả không hổ là quỳnh tương do Tửu thần tự tay ủ, nàng suýt nữa đã say ngay trong hương rượu ấy.
Mộ Giang Thiên nhìn nàng đắm đuối, hai tay dâng chén rượu cho Uyển Thược rồi lại đưa rượu cho Tư Xảo, bàn tay thu về từ từ đặt ra sau lưng nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Uyển Thược.
Đối diện ánh mắt có thể khiến người ta tan chảy từng tấc một ấy, nghĩ đến người mình yêu tự tay mang rượu ngon đến cho mình, Uyển Thược bỗng thấy vành mắt nóng lên, cổ họng hơi nghẹn lại.
Giây phút này, vậy mà nàng lại muốn khóc.
Nàng sụt sịt mũi, đưa chén rượu lên môi.
Nhưng đúng lúc ấy, trong đầu nàng bỗng vang lên một tiếng "ong" thật lớn! Trong thoáng chốc, Uyển Thược chỉ thấy đầu óc trống rỗng, không biết âm thanh ấy từ đâu đến. Cảm giác này giống như có một mũi tên sắc bén từ xa đột nhiên bắn tới cắm thẳng vào thần thức của nàng, đuôi tên mang theo sự chấn động như sấm sét vạn quân, trong đầu toàn là cảm giác choáng váng và tiếng ong ong như thể linh hồn sắp lìa khỏi xác.
Gương mặt Mộ Giang Thiên trước mắt bỗng trở nên mơ hồ, thời gian như bị cắt đứt, tiếp đó là từng đoạn, từng đoạn văn tự hoang đường nhưng lại vô cùng chân thực điên cuồng bay vào đầu nàng.
Đầu Uyển Thược đau như búa bổ, nàng… nàng…
Nàng kinh hãi tột độ, không ngờ cả thế giới này, thế giới mà nàng đang sống, lại là một quyển sách!
Là thế giới của một quyển truyện ngôn tình cổ đại đã được sáng tác!
Nàng là nữ phụ trong sách, còn Mộ Giang Thiên là nam chính!
Nội dung trong sách không ngừng tràn vào đầu, khiến đồng tử Uyển Thược giãn to.
Gương mặt Mộ Giang Thiên lại dần rõ nét, ánh mắt nàng run rẩy nhìn về phía bàn tay giấu sau lưng của hắn.
Nàng cứ tưởng Mộ Giang Thiên chỉ tiện tay để ra sau, nào ngờ những tình tiết vừa ùa vào đầu đã nói cho nàng biết, trong tay hắn đang nắm một con dao lóc xương được gia trì pháp lực!
Nó có thể róc xương một tiên nhân đến khi chỉ còn lại bộ xương trắng, vĩnh viễn hủy hoại dung mạo của họ!
Hắn và nàng quen biết, yêu nhau rồi đính ước, dựng nên một màn kịch yêu nàng sâu đậm, tất cả chỉ là để ra tay hủy hoại nàng vào lúc nàng không phòng bị nhất, sau đó bình an thoát thân!
Trong sách viết thế này:
Thiếu thành chủ Mộ Vũ phong lưu tuấn mỹ đã phải lòng Mẫu Đơn tiên tử Y Lạc ngây thơ trong sáng, từ đó linh hồn hắn không còn thuộc về riêng mình nữa.
Phụ mẫu của hắn, thành chủ và thành chủ phu nhân thành Mộ Vũ, không hài lòng về địa vị của Y Lạc, vậy nên hắn sẽ giúp nàng ta trở thành thần hầu của Hoa thần. Có như vậy, phụ mẫu hắn mới đồng ý cho họ ở bên nhau.
Mà trở ngại lớn nhất trên con đường trở thành thần hầu của Y Lạc chính là Thược Dược tiên tử Uyển Thược!
Hắn hy sinh bản thân tiếp cận Uyển Thược, cứ thế nằm gai nếm mật. Cuối cùng vào đêm trước ngày tỷ thí, nhân lúc mang rượu Bồng Lai Dong đến cho nàng, hắn đã bỏ một loại kỳ dược quý hiếm có thể hạ gục cả thần tiên vào trong rượu.
Thược Dược tiên tử ngờ nghệch uống cạn ly rượu đó rồi chìm vào giấc ngủ say. Đến khi nàng tỉnh lại, trên mặt nàng đã chi chít những vết sẹo dao và thịt thối rữa đến tiên thuật cũng không tài nào chữa khỏi, đồng thời buổi tuyển chọn thần hầu cũng đã bắt đầu.
Thược Dược tiên tử nuốt không trôi cục tức này, ngôi vị thần hầu rõ ràng là của nàng, cớ sao lại để cho Mẫu Đơn tiên tử, một kẻ vô dụng xinh đẹp chiếm được của hời?
Bạn của nàng, Tư Xảo, sống không thấy người chết không thấy xác, rõ ràng đã bị Mộ Giang Thiên diệt khẩu!
Thế là Thược Dược tiên tử mang theo gương mặt xấu xí bắt đầu phá hoại, không ngừng ngấm ngầm hãm hại Mộ Giang Thiên và Mẫu Đơn tiên tử, mấy lần suýt nữa đã lấy mạng họ.
Uyển Thược đột nhiên bừng tỉnh, ly rượu đó, ly rượu trong tay nàng…
"Uyển…" Thấy Uyển Thược chần chừ mãi chịu không uống, Mộ Giang Thiên lên tiếng thúc giục.
Uyển Thược đột nhiên hất ly rượu vào mặt Mộ Giang Thiên.
Chính ly rượu này đã mở ra cuộc đời bi thảm của nàng trong vai một "nữ phụ độc ác"!
Sau ly rượu này, nàng sẽ hoàn toàn mất đi ý thức, đến khi tỉnh lại không chỉ dung mạo nàng bị hủy hoại hoàn toàn mà còn bị Mộ Giang Thiên dùng pháp thuật gì đó không rõ biến cả chân thân nàng thành một đóa hoa đuôi chó!
Nàng, một đóa Thược Dược băng thanh ngọc khiết lại biến thành đóa hoa đuôi chó nơi đồng hoang!
Ngay cả chân thân cũng đã thay đổi, còn ai có thể nhận ra nàng là Thược Dược tiên tử của ngày xưa nữa?
Bất kể nàng giải thích thế nào cũng không một ai tin. Người khác chỉ nhìn thấy một ả nữ nhân độc ác liên tục phá hoại buổi tuyển chọn thần hầu, muốn dồn Mộ thiếu thành chủ và Mẫu Đơn tiên tử vào chỗ chết.
Còn Mộ Giang Thiên thì sao? Hắn đau đớn đi khắp nơi rêu rao rằng vị hôn thê Uyển Thược của hắn đã mất tích.
Hắn "yêu" Uyển Thược đến thế, không ai nghi ngờ chính hắn là kẻ ra tay, tất cả đều vô cùng đồng cảm với hắn.
Bề ngoài, hắn ngày đêm đau buồn vì Uyển Thược nhưng sau lưng lại cùng Y Lạc ân ái mặn nồng.
Tình tiết trong sách đến đây là kết thúc, nhưng nam nữ chính đã vượt qua mọi trở ngại, sắp sửa có một cái kết viên mãn.
Nếu tất cả mọi chuyện trong sách đều là thật…
Thì dựa vào đâu chứ?
Chỉ vì tình yêu kiên định vượt qua mọi địa vị của nam nữ chính mà Uyển Thược nàng phải đáng đời bị lừa gạt, bị hủy dung, thân bại danh liệt rồi chết một cách thê thảm hay sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










