Dạo gần đây, nhà họ đang hăng hái đổ bê tông tầng hai.
Điều này khiến Lâm Thúy Miêu ghen tị đến đỏ mắt.
Vừa nghĩ đến Lâm Thúy Hoa, Cố Duyệt Duyệt đã nghiến răng ken két.
Trong cốt truyện gốc, việc cô suốt ngày đấu đá với mẹ chồng Lâm Thúy Miêu không thể tách rời khỏi việc Lâm Thúy Hoa đứng sau châm ngòi thổi gió. Bà ta căn bản không muốn thấy nhà họ Thích sống yên ổn.
Đúng là xui xẻo, Cố Duyệt Duyệt vừa mới nghĩ đến bà ta thì Lâm Thúy Hoa đã từ một con ngõ khác vội vã đi ra, trên tay còn xách theo một cái giỏ tre lớn.
Xem ra nhà bà ta thật sự kiếm được tiền rồi: Lâm Thúy Hoa mặc một bộ đồ sợi tổng hợp màu đỏ tím, trên cổ tay còn đeo một đôi vòng bạc, dưới ánh nắng lấp lánh đến chói mắt.
“Ôi, Thúy Miêu à, hai mẹ chồng nàng dâu định đi đâu đấy? Sao còn khoác tay nhau thế kia?” Lâm Thúy Hoa bước tới, ánh mắt đảo qua đánh giá hai người.
Hai chị em trông khá giống nhau, chỉ là Lâm Thúy Miêu gầy gò, còn Lâm Thúy Hoa đầy đặn hơn nên mới nhìn ra sự khác biệt.
Chưa kịp để Lâm Thúy Miêu mở miệng, Cố Duyệt Duyệt đã nhanh chóng lên tiếng:
“Dì cả, bọn con đang đi bến tàu mua cá. Mẹ nói trưa nay sẽ bồi bổ cho con, con thật sự hạnh phúc quá đi mất.”
Lâm Thúy Miêu: “…”
Lâm Thúy Hoa: “…”
Chỉ nghe Cố Duyệt Duyệt tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Hồi còn nhỏ, người nhà từng đưa con đi xem bói chỗ ông Lưu mù, ông ấy nói con có số phú quý, vượng phu ích tử, đi đâu cũng gặp quý nhân. Đúng là chuẩn thật! Con mới gả qua đây chưa được bao lâu mà mẹ chồng đã đối xử với con tốt như vậy rồi.”
Cô nói một tràng mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh.
Hai chị em nhà họ Lâm nghe mà đứng hình, ngơ ngác không kịp phản ứng.
Khóe miệng Lâm Thúy Hoa giật giật, suýt nữa không giữ nổi nụ cười. Hôm qua bà còn nghe em gái mình mắng cô con dâu mới suốt cả buổi chiều, vậy mà hôm nay hai mẹ con lại vui vẻ khoác tay nhau đi mua cá.
Rốt cuộc là thế giới thay đổi quá nhanh, hay trí nhớ của bà có vấn đề?
Nhìn Cố Duyệt Duyệt trước mặt đang cười tươi như một đóa hoa, trong lòng Lâm Thúy Hoa dấy lên cảm giác khó chịu.
Bà ta gượng gạo cười:
“Muốn mua thêm đồ ăn thì phải đi sớm một chút, không thì chợ sáng đóng cửa mất.”
Rồi đột nhiên đổi giọng:
“Con dâu cả nhà chị mỗi ngày 5 giờ đã dậy giặt đồ, con dâu thứ hai 6 giờ dậy làm việc nhà. Thúy Miêu à, em một mình vất vả nuôi Thanh Bách khôn lớn, giờ nó cũng lấy vợ rồi, cũng đến lúc hưởng phúc. Có vài việc nên buông tay cho người trẻ làm mới đúng.”
Nghe chị gái nói vậy, Lâm Thúy Miêu chợt nhớ đến quãng thời gian góa bụa vất vả của mình, lòng không khỏi chua xót. Lại nhìn sang cô con dâu lười biếng ngủ đến bảy giờ rưỡi bên cạnh, trong lòng lập tức bốc hỏa.
Nói xong, cô nửa kéo nửa lôi Lâm Thúy Miêu đi.
Bỏ lại phía sau Lâm Thúy Hoa với vẻ mặt sững sờ.
Hai mẹ chồng nàng dâu bước đi vội vã, lộn xộn, chẳng mấy chốc đã đi được một đoạn xa.
Lâm Thúy Miêu gần như phát điên:
“Cố Duyệt Duyệt! Cố Duyệt Duyệt, dừng lại! Đừng kéo nữa! Cô bị điên rồi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)