“Có phải lại đang nghĩ đến bạch nguyệt quang của anh không?”
Cô vén tóc sang một bên vai, lộ ra chiếc cổ trắng mịn.
Cố Duyệt Duyệt vốn có làn da rất trắng, ở vùng ven biển nhiều người da ngăm, nên càng nổi bật.
“Thế này thì sao, có giống hơn bạch nguyệt quang của anh không?” Cô cười đầy trêu chọc.
Hôm nay hắn đã nghe quá nhiều từ “bạch nguyệt quang” và “thế thân”, giờ vừa nghe lại đã thấy nhức đầu.
Chỉ muốn cô im miệng.
Hắn đành đổi chủ đề: “Cô không đi xem TV sao?”
Nhà bọn họ không có TV, muốn xem thì sang nhà người khác hoặc ra uỷ ban thôn xem nhờ.
Lâm Thúy Miêu thường sang nhà Lâm Thúy Hoa xem ké, nghe nói cái TV lớn đó phải hơn một nghìn tệ, còn ở cửa hàng bán chính quy thì phải hơn 3000 tệ.
Cố Duyệt Duyệt cũng từng theo bà đi xem vài lần, sau đó thấy Lâm Thúy Hoa nói nhiều quá nên không đi nữa.
Thà ở nhà nghe radio còn hơn.
“Không đi, không thú vị.” Cô bĩu môi, rồi đột nhiên mắt sáng lên: “À đúng rồi, tôi nghe nói Phỉ Văn Âm hát rất hay, hồi đi học còn từng tham gia cuộc thi ca hát nữa.”
Đề tài này xem ra là không tránh được rồi.
“Hay là anh mua một cái máy karaoke đi, tôi hát cho anh nghe mỗi ngày nhé! Tôi hát hay lắm đó.”
Nói xong cô liền cất giọng:
“Vì sao ánh mắt anh như chưa từng thay đổi, ký ức sao cứ muốn quay về năm cũ…” (Trương Học Hữu)
Tiếng Quảng Đông thế mà lại ra dáng ra hình.
Thích Thanh Bách không nhịn được nữa, đứng dậy muốn bịt miệng cô. Cố Duyệt Duyệt cười tránh đi, miệng vẫn hát tiếp:
“Anh nói sẽ đi một đêm, mưa đêm triền miên, cũng như hôm nay…”
Cuối cùng, Cố Duyệt Duyệt bị Thích Thanh Bách ấn vào tủ quần áo mới chịu im lại. Hai người giằng co một hồi, đều nóng đến toát mồ hôi, hơi thở cũng có chút gấp gáp.
Thích Thanh Bách rũ mắt nhìn cô rất lâu, đột nhiên cúi xuống định hôn lên môi đỏ của cô, nhưng lại bị Cố Duyệt Duyệt quay mặt tránh đi.
“Thích Thanh Bách, chúng ta đã nói rồi, khi chưa có sự đồng ý của tôi thì anh không được chạm vào tôi.”
Thích Thanh Bách: “…”
Không cho chạm, nhưng lại cứ trêu chọc hắn, người phụ nữ này đúng là đáng ghét.
Sáng hôm sau, Cố Duyệt Duyệt lại cùng Lâm Thúy Miêu ra bến tàu mua hải sản.
“Mẹ, hay hôm nào chúng ta cũng đi bắt hải sản đi!”
Lâm Thúy Miêu liếc cô: “Ngày nào cũng bận tối mắt, lấy đâu ra thời gian mà đi!”
Cố Duyệt Duyệt trong lòng lại nghĩ, chờ chân của Thích Thanh Bách lành rồi, nhất định phải bắt anh dẫn mình đi bắt hải sản.
Hai người còn gặp vợ của Thích Chính Tùng đang bán thịt bò khô, cô ấy tên là Thường Tuệ, 25 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, giọng nói hơi sắc, nhìn là biết người rất lanh lợi.
Lâm Thúy Hoa cũng có mặt, ngồi bên cạnh nói chuyện với mấy người phụ nữ khác, giọng rất lớn, rao hàng thịt bò khô.
Cố Duyệt Duyệt chào hỏi rồi ngồi xuống xem khay thịt bò khô.
Đây là món làm từ các phần thịt bò vụn đem chiên lên, mùi thơm rất nồng.
Thường Tuệ lấy vài miếng đưa cho cô nếm thử. Cô cũng không khách sáo, chọn một miếng cho vào miệng.
Hơi cứng, nhưng vẫn nhai được, rất dai, vị thịt bò rất đậm.
Ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
