Phỉ Văn Âm đã thay váy cưới, mặc một chiếc váy liền thân màu đỏ tươi, đến cả giày cao gót cũng là màu đỏ.
Tuy trang điểm đậm, nhưng từng cử chỉ đều mang theo khí chất dịu dàng, tri thức.
Những người thân lớn tuổi sau khi dự tiệc thì đã về, còn lại đều là bạn bè thân thiết, phần lớn là người trẻ đến chọc ghẹo cô dâu chú rể.
Ai cũng đã uống rượu, nên nói chuyện cũng không còn kiêng dè gì.
Cố Duyệt Duyệt nghe có người ồn ào hỏi Hoắc Thiêm, hỏi anh ta đêm động phòng của hai người có còn nguyên không.
Ý là hỏi trước đó họ đã từng “động phòng” chưa.
Phỉ Văn Âm chỉ khẽ mỉm cười, còn Hoắc Thiêm thì cười mắng, bảo người vừa hỏi im miệng.
Cố Duyệt Duyệt cảm thấy chán, bèn cầm một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa nghe chuyện phiếm.
Nghe một lúc, lại phát hiện câu chuyện chuyển sang cô và Thích Thanh Bách.
“Thích Thanh Bách bây giờ đang thăng tiến ở đâu vậy?” Trong đám người có người cười hỏi.
Nghe kỹ còn có thể nhận ra trong giọng điệu có chút mỉa mai.
Câu hỏi vừa thốt ra, cả phòng khách bỗng im lặng, mọi người đều tò mò nhìn về phía Thích Thanh Bách.
Vốn dĩ Thích Thanh Bách đã ít nói, hôm nay tâm trạng lại không tốt, càng thêm trầm mặc, trên mặt không có biểu cảm gì. Nghe vậy, anh chỉ đáp:
“Đi theo thuyền đánh cá ra biển.”
Vậy chẳng phải là ngư dân sao?
Có người cảm thán, cũng có người hả hê trên nỗi đau của người khác.
Phải biết rằng, năm đó ở trường, Thích Thanh Bách cũng là một nhân vật nổi bật.
Lại có người nói:
“Tôi nghe nói chỉ cần gan lớn, ra biển một chuyến là có thể kiếm được khoản lớn. Thanh Bách nếu có phương pháp thì đừng có giấu anh em!”
Hoắc Thiêm nhíu mày:
“Đừng nói linh tinh, việc đó là phạm pháp, tôi tin Thanh Bách sẽ không làm.”
Một người đàn ông cao gầy, dáng vẻ gian xảo cười khẩy:
“Khó nói lắm. Tôi nghe nói có mấy làng chài, nhà nào cũng làm chuyện đó, giàu lắm.”
Thích Thanh Bách ngẩng mắt nhìn người kia, ánh mắt lạnh lẽo.
Người đó lại càng hăng hái:
“Làm ngư dân có kiếm được tiền không? Tôi nghe nói lênh đênh trên biển mấy tháng, ăn uống thiếu thốn, người gầy rộc đi, ha ha ha…”
Nói xong, hắn tự cho là rất hài hước mà cười lớn.
Có người cười theo, cũng có người lộ vẻ khó xử.
Cố Duyệt Duyệt liếc nhìn người kia, nhận ra đó chính là kẻ vừa chặn họ trước cửa tửu lầu, nghe nói là em họ của Hoắc Thiêm, tuổi tác cũng xấp xỉ bọn họ.
Rõ ràng người này đang cố tình nhằm vào Thích Thanh Bách.
“Cô là cái thá gì mà xen vào chuyện ở đây? Đây có phải chỗ để cô lên tiếng không? À, cô chẳng phải chỉ là thế thân thôi sao? Làm thế thân mà còn đắc ý như vậy à? Đúng là buồn cười chết người!”
Lời nói đầy vẻ khinh miệt.
Cố Duyệt Duyệt cũng thấy buồn cười, thái độ của tên em họ này kiêu ngạo như vậy mà nam chính lại không đứng ra ngăn cản, chẳng lẽ vì phục vụ cốt truyện mà tất cả đều bị giảm IQ hết rồi sao!
Hai chữ “thế thân” bị nhắc đi nhắc lại, khiến sắc mặt mọi người đều thay đổi, bao gồm cả Thích Thanh Bách.
Anh đột nhiên đứng dậy, bước hai bước đến trước mặt tên kia, đè vai hắn xuống, một tay ấn hắn ngồi bẹp xuống sofa:
“Cái miệng của cậu tốt nhất nên sạch sẽ một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)