Thích Thanh Bách hỏi:
“Cô định làm kinh doanh, cần bao nhiêu vốn, tính ra chưa?”
“Chưa, em phải lên thị trấn tìm hiểu giá cả, rồi tiền thuê mặt bằng nữa.”
“Định lên thị trấn làm ăn?”
“Không thì sao? Cái làng này có mấy trăm người, làm được cái gì?” Cố Duyệt Duyệt hỏi lại.
Thích Thanh Bách im lặng một lúc, rồi nói:
“Mẹ sẽ không đồng ý đâu.”
“Cái đó anh không cần lo, em sẽ thuyết phục được bà ấy. Nhưng còn anh, anh thật sự muốn cả đời bị bó buộc ở cái làng chài nhỏ này sao?”
Năm Thích Thanh Bách tốt nghiệp cấp ba, Lâm Thúy Miêu mắc một trận bệnh nặng, bệnh đến mức suýt mất mạng. Dù anh thi đỗ đại học cũng không thể đi học, toàn bộ tiền đều dùng để chữa bệnh cho bà. Vì mưu sinh, anh chỉ có thể theo thuyền ra biển, chịu khổ mấy năm, khí phách hăng hái thời trẻ cũng sớm bị mài mòn sạch sẽ.
Có lẽ phần lớn các vai phản diện đều có cuộc đời gian khổ trắc trở như vậy.
Nếu từ nhỏ sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió, thì lấy đâu ra cơ hội mà hắc hóa chứ?
Thích Thanh Bách không trả lời câu hỏi của cô, chỉ cười nhạt một tiếng, nói:
“Cô cứ lo thuyết phục được mẹ rồi hãy nói.”
Thích Thanh Bách đang mặc quần tây, đôi chân dài thẳng tắp, cơ bắp cân đối săn chắc, khiến Cố Duyệt Duyệt không nhịn được nuốt nước bọt.
Mặc xong quần, anh thử đi vài bước, tuy vẫn kéo đến vết thương, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng được.
“Cũng ổn.” Anh nói.
Tối hôm trước, Cố Duyệt Duyệt dùng lô cuốn làm xoăn tóc. Sáng nay tháo lô ra, mái tóc dài bồng bềnh liền biến thành kiểu tóc xoăn phong cách Tây. Kết hợp với gương mặt xinh đẹp của cô, trông đẹp chẳng khác gì Lê Tư trên poster.
Cô lại mặc chiếc váy liền thân nền đỏ chấm bi trắng, phối cùng một đôi sandal cao gót trắng, nói cô là minh tinh Hồng Kông cũng có người tin.
Ngay cả Thích Thanh Bách khi nhìn thấy cô xinh đẹp như vậy, cũng thoáng thất thần.
Ăn sáng xong, Thích Thanh Bách lại tìm Thích Chính Tùng, nhờ anh ta chở hai người lên thị trấn.
Phỉ Văn Âm và Hoắc Thiêm đều là người thị trấn, gia cảnh hai bên cũng khá giả, nên đãi tiệc cưới ở nhà hàng lớn nhất thị trấn, bày tới 50 bàn.
Thích Thanh Bách bị chú rể kéo đi cùng để đón cô dâu, còn Cố Duyệt Duyệt thì đi cùng một nhóm phụ nữ tới nhà hàng, vừa ngồi trò chuyện vừa chờ khai tiệc.
Một số bạn học cấp ba nghe nói Cố Duyệt Duyệt là vợ của Thích Thanh Bách thì đều tò mò kéo tới xem.
Mọi người rôm rả nhắc lại chuyện thời cấp ba.
Hóa ra, thành tích của Thích Thanh Bách mới là tốt nhất, hơn nữa khi còn đi học, anh còn được nữ sinh yêu thích hơn cả Hoắc Thiêm.
Cố Duyệt Duyệt nghe mà thấy rất thú vị.
Đang giữa chừng, cô buồn tiểu nên đi vào nhà vệ sinh.
Khi cô đang ngồi trong buồng vệ sinh, bên ngoài có người bước vào, nghe giọng thì hình như là vài người phụ nữ.
“Các cậu thấy vợ của Thích Thanh Bách chưa?”
“Thấy rồi, xinh thật đấy.”
“Các cậu không thấy cô ấy trông hơi giống Phỉ Văn Âm à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


