Cố Duyệt Duyệt đã trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng.
Trong giấc mơ, cuộc đời cô như bị nhấn nút tua nhanh, vô số hình ảnh lướt qua, cả một đời dài đằng đẵng lại trôi qua chỉ trong chốc lát.
Còn cô chỉ là một nữ phụ thế thân. Người chồng mới cưới của cô chính là đại phản diện trong truyện, mà kết cục của hai vợ chồng họ đều vô cùng thê thảm.
Đại phản diện cầu mà không được nữ chính, nên tìm Cố Duyệt Duyệt làm thế thân. Cố Duyệt Duyệt không cam lòng bị lợi dụng, sinh lòng oán hận nữ chính, nơi nơi so đo, đối đầu với cô ta, làm đủ chuyện điên rồ, cuối cùng tự đẩy mình vào đường cùng.
Cố Duyệt Duyệt rùng mình, chỉ cảm thấy bản thân bị cốt truyện thao túng như vậy thật đáng thương.
Thế thân thì đã sao? Cuộc sống cũng đâu phải không thể tiếp tục. Cớ gì cứ phải làm loạn lên như vậy?
Đại phản diện rõ ràng chỉ đang lợi dụng cô, vậy mà cô còn cố chấp đòi hỏi tình cảm từ hắn, chẳng phải điên rồi sao? Não yêu đương đúng là hại chết người!
Cố Duyệt Duyệt nhanh nhẹn leo xuống giường gỗ, xỏ dép, đi đến tủ quần áo tìm đồ thay.
Cánh cửa tủ gắn một chiếc gương toàn thân, trên đó còn dán chữ Hỷ đỏ tươi. Trong gương phản chiếu hình ảnh cô lúc này, trông khá chật vật.
Nhưng dù có chật vật đến đâu, Cố Duyệt Duyệt vẫn rất xinh đẹp. Làn da trắng nõn, đường nét thanh tú như tranh vẽ, sống mũi cao thẳng—là một mỹ nhân tiêu chuẩn. Cũng chính vì gương mặt cô có đến bảy, tám phần giống nữ chính nên đại phản diện Thích Thanh Bách mới cưới cô về làm thế thân.
Cố Duyệt Duyệt vô cùng bất đắc dĩ. Nếu sớm vài ngày nằm mơ, sớm vài ngày tỉnh táo, chẳng phải cô đã không cần một chân bước vào cái hố lửa thế thân này sao?
Nhưng mới kết hôn được mấy ngày, cũng không thể lập tức ly hôn ngay.
Cô có muốn thì Thích Thanh Bách cũng chưa chắc đã đồng ý.
Chuyện ly hôn, vẫn phải từ từ tính toán.
Điều đáng mừng là, ở thời điểm này, Thích Thanh Bách vẫn chưa trở thành đại phản diện cuối cùng.
Mọi chuyện vẫn còn đường xoay chuyển.
Cố Duyệt Duyệt thay quần áo xong, liền nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng một người phụ nữ oán trách:
“Tôi đúng là số khổ! Nhà ai có con dâu ngủ đến tận giữa trưa còn chưa dậy? Sao tôi lại vớ phải một đứa lười như vậy chứ! Gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh mà!”
Cố Duyệt Duyệt liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tủ thấp, mới 7 giờ rưỡi sáng.
Nhà ai 7 giờ rưỡi đã gọi là giữa trưa?
Cô gom tóc lại, vừa nhanh tay tết bím vừa vén rèm tre bước ra khỏi cửa, đứng dưới mái hiên nhìn người phụ nữ lớn tuổi trong sân, hỏi:
“Mẹ, có phải chuẩn bị nấu cơm trưa không ạ?”
“Cơm trưa cái gì mà cơm trưa, làm gì có cơm trưa! Không làm việc mà suốt ngày chỉ biết nghĩ đến ăn, Tiểu Bách sao lại cưới phải cái đồ phá của như cô chứ!”
“Cưới cũng đã cưới rồi, chẳng lẽ còn ly hôn được sao?”
Cố Duyệt Duyệt nhún vai, cầm khăn mặt và bàn chải đánh răng, đi ra bên giếng bơm nước để đánh răng rửa mặt.
Lâm Thúy Miêu chưa đến năm mươi tuổi, thân hình gầy gò, làn da ngăm đen, mặc bộ đồ sợi tổng hợp màu xám.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)