Lục Hằng hướng tầm mắt về phía Lâm Mãn Đường, ánh mắt mang theo sự lễ phép và ấm áp dành cho bậc tiền bối. Lâm Mãn Đường phút chốc như quay về những năm tháng thanh xuân, chàng quân nhân trẻ tuổi cao lớn trước mặt quá giống lão Thủ trưởng năm nào, khiến bước chân ông vô thức rảo nhanh tới.
Ông nội nhìn vào huy hiệu lấp lánh trên mũ quân phục của đối phương, nghĩ đến việc hậu bối này chức cao bận rộn nên vừa quý mến vừa thấy áy náy: "Nghe tài xế nói cháu đang họp với thủ trưởng, việc gì phải cất công quay về đón bác?"
Lục Hằng bình thản đáp: "Phần của cháu xong rồi ạ. Bác là bạn chiến đấu cũ của ông nội, cháu về đón bác là việc nên làm."
Dù sao đây cũng là người có thể liên quan mật thiết đến cuộc sống sau này, Tuyết Mai không kìm được mà quan sát anh ta lúc anh ta nói chuyện với ông nội. Lục Hằng nhạy cảm nhận ra ánh mắt của Tuyết Mai, anh cũng nhìn lại một cái, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Đại viện quân đội tọa lạc tại vị trí đắc địa nhất thành phố, những tòa nhà nhỏ xây bằng gạch xanh ngói đỏ theo thiết kế của chuyên gia Liên Xô năm xưa. Xét về ngoại hình và sự tiện nghi thì nhà dân bình thường không thể sánh kịp. Vừa bước chân vào cửa tòa nhà, Tuyết Mai đã cảm nhận được một luồng không khí mát mẻ xua tan cái nóng oi bức của mùa hè.
Cả nhóm đi dọc hành lang, anh lính trẻ bấm chuông cửa. Tuyết Mai cứ ngỡ người ra đón sẽ là bảo mẫu, nào ngờ cánh cửa gỗ màu đỏ nâu vừa mở ra, một ông cụ cao lớn tóc bạc trắng đã lao ngay ra cửa, ôm chầm lấy vai Lâm Mãn Đường, miệng cằn nhằn:
"Lão Lâm, cái lão già này, bao lâu rồi không bước chân đến nhà tôi hả? Có phải tôi mời không nổi ông nữa rồi không?"
Ông nội đưa tay ôm chặt lấy lão Thủ trưởng, mắt rơm rớm nước mắt. Hai ông cụ khoác vai nhau vào nhà, Tuyết Mai theo sát phía sau. Cô thấy một bà lão tóc bạc trắng hai bên thái dương đứng dậy đón khách, biết đây là phu nhân của ông Lục – bà Kiều Viễn Hương, cô khẽ gọi một tiếng "Bà".
Bà Kiều mỉm cười đáp lại, nắm tay Tuyết Mai kéo xuống ghế sofa:
"Đi đường xa thế này, chắc cháu mệt lắm rồi phải không?"
Lục Thiên Dã và Lâm Mãn Đường lần lượt ngồi xuống, người giúp việc nhận lấy hành lý từ tay anh lính trẻ, anh lính nọ cũng tự giác quay lại xe chờ đợi, người giúp việc tiến lên rót trà xanh. Lục Thiên Dã nhìn Lâm Mãn Đường bưng chén trà uống, lúc này mới liếc nhìn Lục Hằng đang ngồi ở ghế sofa bên cạnh với vẻ nghi hoặc.
Mấy ngày trước ông đã sắp xếp cho thằng cháu thứ hai là Tiểu Viên đi đón người. Sao đến giờ chót, thằng bé lại mất tăm mất tích? Thằng cháu đích tôn vốn chẳng bao giờ quản chuyện đón đưa khách khứa, dạo gần đây lại mới thăng chức doanh trưởng, bận tối mắt tối mũi, sao hôm nay lại bị đẩy ra tiền tuyến thế này?
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)