Toàn mấy đứa thích làm màu, không có thực lực lại còn hay giở thói ngôi sao, giám đốc Trình Lập cả ngày tâm trạng đều chẳng khá khẩm gì. Sáng nay vừa bước vào văn phòng, ông đã bị một đám quản lý ném ánh mắt như đang xem kịch vui.
Không biết ai là người tuồn tin ra, việc An Tuyết Nhi trở thành “đứa trẻ mồ côi không ai nhận” trong công ty nhanh chóng leo lên hot search. Cư dân mạng thi nhau chửi rủa cô không ngớt, ai nấy đều cho rằng: cô có kết cục như hôm nay, cũng là do tự chuốc lấy.
【Một nghệ sĩ chẳng biết thuộc hàng mấy, lại còn bày đặt giở thói ngôi sao, người ta là ảnh đế mà còn khiêm tốn, cô ta là cái gì?】
【Xinh thì có quyền à? Xin lỗi nhé, bớt ảo tưởng lại đi!】
【Đẹp đến mấy mà không ai chịu làm quản lý thì cũng vô dụng thôi, đến quản lý cũng chạy mất dép rồi, xem cô ta còn sống nổi trong giới giải trí bao lâu.】
【An Tuyết Nhi ngoài giỏi quyến rũ đàn ông thì còn biết làm gì? Chẳng có lấy một tài năng.】
【Chuẩn, mà quan trọng là cô ta có ve vãn cũng chẳng ai thèm. Tôi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt ghê tởm của tổng tài nhà họ Cố nhìn cô ta hôm ấy.】
【Hahahaha, nhắc mới nhớ, đúng là buồn cười chết mất!】
Tin đồn lan nhanh chóng mặt, phòng PR của công ty xử lý không xuể, chỉ sợ ảnh hưởng đến nguồn tài nguyên của các nghệ sĩ khác.
Còn bản thân An Tuyết Nhi thì sao... Cô đang ngấu nghiến hộp cơm lươn nướng, nước sốt đậm đà lan tỏa vị giác, cả người như được thăng hoa.
Cô ăn gần như chìm trong hương vị món ăn, ngoài ngủ thì chỉ có ăn mới khiến cô im lặng như vậy. Ăn đến hạt cơm cuối cùng, hộp cơm sạch bong kin kít – cô có thói quen, dù chỉ một hạt cơm cũng không lãng phí.
Vừa ăn xong thì điện thoại reo, hiện tên người gọi là Tiểu Thiện. An Tuyết Nhi tiện tay bắt máy: “Alo?”
“Cậu không sao chứ?” – Giọng Tiểu Thiện bên kia gấp gáp, vừa làm xong việc đã thấy tin tức.
An Tuyết Nhi hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra: “Tớ có chuyện gì sao?” – vẻ mặt ngơ ngác.
Tiểu Thiện nghe giọng bình thản của cô, không giống người đang gặp chuyện: “Cậu chưa xem hot search à? Cậu đang đứng top hot search đó!”
An Tuyết Nhi nghiêng đầu gãi đầu: “Hot search?” – rõ ràng không biết gì về tình hình bên ngoài.
Tiểu Thiện ôm đầu bất lực: “Cậu không biết chị Lưu nghỉ việc rồi sao? Cậu có biết vị thế của mình trong công ty giờ thê thảm cỡ nào không?”
An Tuyết Nhi ngơ ngác lắc đầu: “Cô ấy nghỉ việc rồi à? Vì tớ gọi cảnh sát à?”
Tiểu Thiện: “???” – Gọi... cảnh sát??
“Cậu làm cái gì đấy?” – Tiểu Thiện có cảm giác bất an trào lên.
“Không có gì mà, hôm qua cô ta lái xe nhanh quá, tớ chỉ gọi cảnh sát thôi.” – An Tuyết Nhi vô tội nhún vai.
Tiểu Thiện: “...” – Nếu là cô thì cô cũng nghỉ luôn cho rồi.
“Cậu... tớ không biết phải nói gì với cậu nữa. Giờ thì hay rồi, người duy nhất chịu nhận cậu thì nghỉ mất, cả công ty chẳng ai muốn nhận cậu. Cậu đang bị... bị...” – Cô tức đến nghẹn lời. Nhìn bình luận trên hot search mà cô muốn nổ tung.
An Tuyết Nhi “ờ” một tiếng, vẻ mặt không quan tâm. Dù sao thì... sắp tới cô cũng chuẩn bị hủy diệt cái công ty này rồi.
“Ờ?” – Tiểu Thiện tức điên. “Cậu định bỏ cuộc à? Hay lại muốn tìm đại gia? Tớ nói cho cậu biết, đại gia không dễ chơi như cậu nghĩ đâu đấy!”
An Tuyết Nhi ngáp dài: “Đại gia bị tớ đập cho nằm bẹp rồi.”
Tiểu Thiện: “!!! Cậu... Thôi kệ!” – Dập máy cái “rụp”, cảm thấy mình lo lắng thừa rồi. Nhưng vừa cúp xong thì trong lòng lại không yên, sợ cô đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Cô lại gọi lại.
Bên kia vang lên giọng lười nhác: “Cúp máy rồi à? Muốn tám chuyện chút không?”
Tiểu Thiện: “...” – Mạnh mẽ cái đầu nhà cậu!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



