Điện thoại vừa ngắt, gã nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng lạnh ngắt như tro tàn.
Mấy gã kia vội vã hỏi: “Có chuyện gì nữa à?”
“Nhiệm vụ tiếp theo vẫn là An Tuyết Nhi. Họ cho hạn trong nửa tháng.”
Mấy người còn lại: “!!!” Cái gì cơ?! Thế chẳng khác nào muốn mạng bọn họ!
“Tôi nghỉ chơi! Không làm nữa!”
“Tôi cũng nghỉ! Tình nghĩa huynh đệ cái gì chứ! Tiền bạc danh lợi cái gì chứ! Không có mạng sống thì tất cả đều là mây khói!”
Vừa lúc đó, cảnh sát bàn bạc xong phương án rồi quay vào phòng bệnh. Đột nhiên, cả nhóm đàn ông đồng loạt hô lên:
“Cảnh sát đại ca! Tôi muốn tự thú!”
“Tôi cũng muốn đầu thú!”
“Tôi là người đầu tiên tự thú! Tôi phải được lấy lời khai trước!”
Cả đám tranh nhau giơ tay.
Gã đang nghe điện thoại vừa nãy hét lớn: “Im hết cho tôi!”
Mấy gã kia lập tức im bặt, nghĩ hắn sắp nói lời gì cảm động.
Ai ngờ hắn chỉ khẽ ho một tiếng, giơ tay trái lên: “Tôi tội ác tày trời, để tôi tự thú trước.”
Lúc này, An Tuyết Nhi ở phim trường hoàn toàn không biết, chỉ với sức một người, cô đã khiến mấy tên lưu manh phải tự nguyện đầu thú, chấp nhận chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Hiện giờ, An Tuyết Nhi đang ngồi cạnh Ôn Nhu Minh, mà sắc mặt của hắn thì không được dễ coi cho lắm.
Phương Hồng thì mặt đỏ phừng phừng như con ếch đang tức giận, phồng lên rồi xẹp xuống liên tục.
An Tuyết Nhi thấy thú vị, cười không chút khách khí: “Mặt cô sao cứ phồng lên rồi lại xẹp thế kia? Cô không phải là giống loài ếch đấy chứ? Kêu ‘ộp ộp’ nghe thử xem nào?”
Phương Hồng tức đến phát điên: “Cô đừng quá đáng!” – Vô thức đưa tay che má lại.
Ôn Nhu Minh ngắt lời hai người đang cãi nhau: “Cô đến đây làm gì?” – Ý trong lời chính là: cô lại đến quấy rầy tôi à?
“Thấy mọi người có vẻ buồn chán, tôi đến trò chuyện một chút cho vui.” An Tuyết Nhi cười híp mắt đáp lại Ôn Nhu Minh.
Ôn Nhu Minh: “...”
Phương Hồng tức đến phát điên: “Là cô buồn chán thì có!” Cô ta đúng là mặt dày vô đối!
An Tuyết Nhi chẳng hề có ý phủ nhận: “Đúng vậy, tôi buồn nên mới tìm mọi người tám chuyện đó thôi.”
Phương Hồng: “...” Không còn lời nào để nói với người như cô ta.
An Tuyết Nhi ngồi trong lều của Ôn Nhu Minh hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng là nhờ đạo diễn hô “quay” mới “giải cứu” được Ôn Nhu Minh và Phương Hồng.
Phương Hồng tức đến nỗi đầu ong ong, suýt nữa thì ngất xỉu. Trong suốt hơn một tiếng đó, An Tuyết Nhi không ngừng nói chuyện dù chỉ một phút. Cô lau mồ hôi lạnh, nhìn sang Ôn Nhu Minh – người mà gân xanh trên trán giật giật không ngừng – rõ ràng là đã đến cực hạn.
Đạo diễn ở ngoài lều lại hô gọi, An Tuyết Nhi mới đứng dậy: “Thôi được rồi, thời gian còn dài, sau này chúng ta còn nhiều dịp để trò chuyện.”
Nói xong cô vỗ vỗ mông, ung dung rời khỏi lều, vẻ mặt hết sức mãn nguyện.
Ôn Nhu Minh không biểu cảm nhìn theo bóng dáng cô rời đi, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.
Phương Hồng gần như phát điên, muốn gào thét: “Tôi chưa từng gặp người nào vô liêm sỉ đến mức này! Đúng là lưu manh mặc váy!”
“Thôi được rồi, dọn dẹp đi quay tiếp.” Ôn Nhu Minh thu ánh mắt lại, trong lòng dường như đang có điều suy tư.
Phương Hồng hậm hực giậm chân, tức tối lườm về phía cửa lều, sau đó đành quay người thu dọn đồ đạc.
Trong mấy ngày An Tuyết Nhi có mặt ở đoàn phim, không khí trong đoàn rối như tơ vò, gần như ai cũng từng bị cô “tàn phá” một lượt.
Đạo diễn và phó đạo diễn đều nhức đầu. Dù muốn mắng An Tuyết Nhi nhưng không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy cô lại mềm lòng, nói không được nặng lời, ngược lại còn khuyên những người đến “tố cáo” rằng đừng quá nhỏ nhen, chỉ là trò chuyện chút thôi mà, có gì ghê gớm?
Điều này khiến mọi người trong đoàn tức đến mức muốn ngất xỉu. Gọi đó là “chút chuyện phiếm” ư? Bọn họ nghi ngờ đạo diễn có hiểu đúng nghĩa của từ “chút” hay không.
Chỉ có An Tiểu Khê là ra mặt che chở cho An Tuyết Nhi, bảo vệ cô như gà mẹ bảo vệ con, khiến cả đoàn sắp phát điên, đến mức chỉ muốn gọi cảnh sát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

