Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại Chương 28: Thế Giới Thứ 1: Kẻ Điên D/ụ/c Vọng Nặng Nề Là Con Tin X Công Chúa Được Sủng Ái Nuông Chiều (28)

Cài Đặt

Chương 28: Thế Giới Thứ 1: Kẻ Điên D/ụ/c Vọng Nặng Nề Là Con Tin X Công Chúa Được Sủng Ái Nuông Chiều (28)

Ý thức mơ hồ, Thư Yểu làm sao có thể trả lời được nhiều như vậy.

Nàng cảm thấy mình sắp nổ tung, mà trên người thiếu niên lại rất mát, gần như theo bản năng nàng nắm chặt cổ áo của Thẩm Kinh Mục, mạnh mẽ kéo xuống.

Khuôn mặt nóng bỏng áp vào lồng ngực rắn chắc, Thư Yểu nheo mắt lại, khẽ phát ra tiếng thở thoải mái.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Nàng muốn nhiều hơn nữa.

Thư Yểu bám lấy sau gáy Thẩm Kinh Mục, há miệng cắn vào cổ hắn.

Răng trắng chưa kịp chạm tới da thịt của Thẩm Kinh Mục, hắn đã hung hăng nắm lấy tóc nàng, kéo mạnh ra.

"Cắn gì chứ?"

Thẩm Kinh Mục thở gấp, cảm thấy toàn thân nóng bừng lên.

Rõ ràng là người trúng chiêu là nữ nhân trong lòng, nhưng hắn lại cảm thấy kẻ đang cận kề mất kiểm soát là chính mình.

Tiếng nước róc rách hoàn hảo che lấp hết thảy âm thanh.

Bàn tay to lớn phủ lên chỗ chai sần, nơi đi qua đều dấy lên cảm giác ngứa ngáy dày đặc.

Xuyên qua lớp yếm mỏng manh, hắn áp bàn tay lên bụng dưới của nữ nhân, có thể cảm nhận được làn da mềm mại, trắng mịn, phẳng phiu dưới lòng bàn tay.

Lần đầu tiên trong đời giúp nữ nhân làm việc này, Thẩm Kinh Mục trong lòng không nắm chắc, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm thu thập được từ mấy cuốn thoại bản thường ngày.

"Nếu thấy đau thì kêu lên."

Lời vừa rơi xuống, cũng mặc kệ Thư Yểu có nghe thấy hay không, hắn một tay bóp chặt eo nàng.

Tiếng nước từ vách đá càng lúc càng lớn, không khí lạnh giá ngày đông lại dần bốc nóng, bao trùm khắp hồ lạnh.

_

Cuối cùng, Thẩm Kinh Mục thở dài một hơi, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể Thư Yểu.

Hắn cúi thấp người, ép nàng vào cổ mình, bàn tay lớn dọc theo sống lưng nhẹ nhàng vuốt ve trấn an, giọng nói hiếm hoi mềm mỏng: "Được rồi, xong rồi."

Ánh mắt Thư Yểu dần tỉnh táo, khi nhận ra người đang ôm mình là ai, nàng lạnh lùng đẩy hắn ra.

"Vô lễ!"

Sự dịu dàng bị tiếng nói sắc nhọn xé toạc.

Thư Yểu dựa vào bờ hồ, đau đớn buồn nôn, nhưng chẳng nôn ra được gì.

Lần đầu tiên Thẩm Kinh Mục có nhận thức rõ ràng đến thế về chính mình.

Thì ra là khiến người ta ghê tởm.

Cũng phải thôi, dù sao một kẻ nô tài hèn mọn bị đưa vào cung làm con tin, sao có thể xứng chạm vào thân thể cành vàng lá ngọc của Công chúa Gia Ninh.

Thẩm Kinh Mục cong môi cười, ngồi xổm xuống bên cạnh Thư Yểu, khàn giọng nói: "Sao? Ghê tởm ta?"

Dạ dày chẳng nôn ra được gì, Thư Yểu thở dốc, cảm giác khác thường còn sót lại trong cơ thể nói cho nàng biết, nàng và Thẩm Kinh Mục nam chủ của quyển sách này đã có hành động vô cùng thân mật.

Thẩm Kinh Mục nghiêng đầu nhìn nàng, bỗng bóp lấy cằm nàng, tàn nhẫn ép quay lại.

Hắn ghé sát lại, giọng khàn chứa đầy ác ý.

"Nhưng làm sao bây giờ, thưa công chúa tôn quý."

"Người đã bị một tên nô tài hèn mọn… làm bẩn rồi…"

Thư Yểu siết chặt lòng bàn tay, loạng choạng đứng dậy khỏi mặt đất.

Ánh mắt Thẩm Kinh Mục bám theo nàng, thấy nàng không chút do dự cầm lấy bộ cung phục trên đất khoác lên người.

Cung phục của hắn rất lớn, có thể bao trọn thân thể Thư Yểu.

Thư Yểu quay đầu lại: "Ngươi nên nghĩ cho kỹ xem, ăn mặc lôi thôi thế này thì quay về Chương Đài cung kiểu gì."

Lớp yếm mỏng gần như trong suốt mở nửa, cơ bắp màu lúa mạch rắn chắc ẩn hiện dưới lớp vải ướt sũng, lộ ra không sót.

Thẩm Kinh Mục nhướng mày, cúi đầu liếc qua mình.

Bộ dạng này mà bị người khác nhìn thấy, quả thực khó ăn khó nói.

Hắn dứt khoát không đi nữa, ngồi phè ra đất, mặc cho Thư Yểu tùy ý đánh giá thân thể mình.

"Như công chúa thấy đó, cung phục của nô đang ở trên người người, chẳng thể quay về được."

Thư Yểu ngoảnh mặt đi, giọng lạnh lùng:

"Vậy ngươi cứ ở đây đi."

Thẩm Kinh Mục ôm ngực, làm bộ bị nàng làm tổn thương.

"Công chúa thật quá đáng, vừa rồi là người quấn lấy nô, giờ lại lạnh lùng muốn phủi sạch quan hệ. Dùng xong rồi vứt, thật đau lòng mà."

Thư Yểu không muốn nhớ lại những gì vừa xảy ra, nghiến răng nghiến lợi: "Câm miệng."

Nhưng Thẩm Kinh Mục như phát hiện ra chuyện thú vị, cố tình bám lấy không buông.

"Công chúa, khi người quấn lấy ta không rời, còn đẹp hơn bây giờ nhiều."

Nắm tay siết chặt kêu răng rắc, Thư Yểu không chút nghi ngờ rằng nếu tiếp tục ở lại cùng Thẩm Kinh Mục, chắc chắn nàng sẽ bị hắn chọc tức đến c/h/ế/t.

"Chuyện này nếu truyền ra ngoài, cân nhắc cái đầu của ngươi cho kỹ."

Nàng quay người bỏ đi, bóng dáng biến mất nơi khúc quanh.

Thẩm Kinh Mục kéo cổ áo, l/i/ế/m đôi môi khô.

Sự hưng phấn trào ra từ cơ thể khiến hắn lấy tay che mặt bật cười.

Thú vị, thú vị đến cực điểm!

Lần đầu tiên trong đời làm việc tốt, lại bị người ta vứt bỏ như đồ rác.

Hắn nhất định bắt nàng phải nhớ kĩ, vĩnh viễn không quên!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc