Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng sớm hôm sau, Vãn Đào đẩy cửa điện liền phát hiện trên mặt đất có một chiếc hòm thuốc.
Chất liệu gỗ tử đàn, nhưng hoa văn trên đó lại không phải huy hiệu của thái y viện.
Nghĩ đầu tiên của nàng ta là đem vứt đi, đề phòng có kẻ bố trí cơ quan ám hại công chúa.
Nhưng nếu bên trong có vật quan trọng, ảnh hưởng đến kế hoạch của công chúa thì không ổn.
Vãn Đào cẩn thận mở hòm ra, phát hiện bên trong là một số vị thuốc trừ nhiệt, như ma hoàng, sài hồ, …
Bệnh của công chúa vốn đã gần khỏi hẳn, ai lại lén đưa thuốc đến cho nàng?
Vãn Đào mang hòm thuốc vào điện, ngay cả Thư Yểu cũng hết sức nghi hoặc.
Người đưa thuốc là ai?
Đại hoàng tử? Tam hoàng tử?
Nhưng bọn họ làm gì có lòng tốt như vậy, làm việc tốt mà không lưu tên?
Theo tính tình của bọn họ, tặng thuốc nhất định sẽ để lại danh, để sau này lấy đó cầu báo đáp.
Không có manh mối, Thư Yểu dứt khoát mặc kệ, không tự tìm phiền toái cho mình.
Nàng sai Vãn Đào cất đồ đi, rồi được biết An Lạc đã chờ sẵn ngoài điện.
Hôm nay Hiếu Đức hoàng hậu mở yến tại Phượng Dương cung, mời An Lạc công chúa cùng các công tử quyền quý triều đình.
Nói trắng ra, chính là để giúp An Lạc xem mắt.
Ngũ hoàng tử Sở Minh Quyết mãi chưa tỉnh lại, Hiếu Đức hoàng hậu đã ngồi không yên, nóng lòng bán con cầu quyền.
Thư Yểu chặn tay Vãn Đào: “Không cần đánh phấn, thế này là được.”
Vãn Đào nói: “Công chúa ăn mặc quá đơn giản, bệnh vừa khỏi sắc mặt cũng không có huyết sắc, vẫn nên tô chút son phấn.”
Thư Yểu lắc đầu: “Hôm nay là tiệc dành cho An Lạc, giản dị một chút thì tốt, nếu ăn mặc quá nổi bật, rước lấy một thân phiền toái thì không hay.”
Nghĩ lại cũng có lý, Vãn Đào đóng hộp phấn lại, lấy áo choàng da thú khoác lên người Thư Yểu.
“Khoác thêm áo choàng đi, mấy hôm nay trời lạnh, dễ bị nhiễm lạnh.”
Cảm giác phát sốt Thư Yểu không muốn nếm lại, ngoan ngoãn quấn chặt lớp vải trên người.
Bước ra ngoài điện, vừa nhìn liền thấy người đứng dưới gốc cây.
An Lạc hôm nay ăn mặc lộng lẫy, hẳn rất mong chờ yến tiệc sắp tới.
Thấy sắc mặt Thư Yểu khá hơn, An Lạc công chúa tiến lại, cảm thán: “Gia Ninh, bệnh của ngươi khỏi rồi?”
“Xem ra mấy lão già thái y viện cũng còn chút tác dụng.”
Thư Yểu im lặng.
Nàng chẳng lẽ lại nói là nhờ Thẩm Kinh Mục rửa chân, ra mồ hôi mà khỏi bệnh sao?
“Đi mau thôi, mẫu hậu còn đang đợi.”
“Không biết hôm nay có những ai đến dự.”
Đúng như Thư Yểu nghĩ, An Lạc quả thực rất mong chờ.
Nàng ta đã thông suốt, ở vào vị trí nào thì làm việc ở vị trí đó, bản thân là con gái của hoàng hậu, hưởng vinh hoa phú quý mười mấy năm.
Nếu hôn sự vốn sẽ trở thành bàn đạp cho tam ca lên ngôi, thì nàng ta nhất định phải chọn một phò mã xứng đáng.
Chỉ có người ưu tú nhất mới xứng để nàng ta gả.
Phượng Dương cung phảng phất hương hoa lê mùa đông, tiếng tơ trúc vang lên dìu dặt.
An Lạc công chúa ngồi bên phải Hiếu Đức hoàng hậu, váy lụa đỏ tươi kéo dài dưới đất, mày mắt như họa, môi son đỏ thắm.
“Nương nương, hai mươi vị công tử mà lễ bộ tiến cử đã chờ ngoài điện.”
Nữ quan quỳ ngồi trên đệm đỏ, lời vừa dứt liền thấy rèm châu lay động, những vị công tử dung mạo tuấn tú lần lượt bước vào.
“Bái kiến hoàng hậu nương nương, nương nương vạn an.”
Hiếu Đức hoàng hậu hài lòng gật đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt Lý Tư.
“Bình thân, không cần câu nệ.”
Các nam tử lần lượt nhập tọa, không dám liếc trộm, sợ mạo phạm hai vị công chúa.
Dĩ nhiên, ngoại trừ một người Lý Lợi An, công tử nhà Lý thái úy.
Xuất thân của hắn ta cao nhất trong số hai mươi vị công tử, trước khi ra cửa Lý Tư đã dặn kỹ, lần này phải định đoạt cho xong.
Hắn ta không ngu, phụ thân hẳn đã thông đồng với Hiếu Đức hoàng hậu, muốn dùng một tờ hôn ước để ràng buộc lợi ích hai nhà.
Người thực sự cần hôn sự, vốn không phải là hắn ta.
Hắn ta cầm chén trà nhấp một ngụm, khóe mắt đánh giá An Lạc công chúa trên ghế.
Trâm châu chói mắt, hương thơm nồng nặc.
Tục, quá tục, còn chẳng đẹp bằng kỹ nữ hắn ta từng ngủ ở thanh lâu.
Lý Lợi An lập tức mất hứng, chợt liếc thấy bên cạnh Hiếu Đức hoàng hậu còn một nữ tử khác.
Một thân váy áo nguyệt bạch đơn giản, không thêu lấy nửa đóa hoa, chỉ có mấy nét núi xa thêu chỉ bạc nơi viền cổ áo.
Ăn mặc mộc mạc đến mức, người không biết còn tưởng nàng đang để tang.
Hắn ta thấy rất xa lạ, hậu cung khi nào lại có một vị công chúa, còn thân thiết với An Lạc, chẳng lẽ…
Hắn ta chỉ có thể nghĩ đến vị công chúa trong truyền thuyết kia.
Nàng là Gia Ninh công chúa?
Trong truyền thuyết, Gia Ninh công chúa ra ngoài cần mấy chục thị vệ hộ tống, trâm ngọc trên đầu đủ mua một tòa thành, nơi nàng đi qua, hương thơm nửa tháng chưa tan.
Quả nhiên chỉ là truyền thuyết, nay nhìn tận mắt, đẹp thì có đẹp, nhưng chỉ có gương mặt tạm coi được, còn cách ăn mặc thì thật khó nói.
Huống hồ tính tình quá tệ, cưới về chắc chắn nhà cửa chẳng yên.
Lý Lợi An tiếc nuối lắc đầu.
Cùng lúc đó, Thư Yểu cũng đang quan sát Lý Lợi An.
Trên ghế đào khắc tên từng người, nàng liếc một cái liền thấy người ở chính giữa vị trí nổi bật nhất mà Hiếu Đức hoàng hậu đặc biệt sắp xếp cho hắn ta.
Lý Lợi An tướng mạo cũng tạm, miễn cưỡng coi là công tử phong lưu, nhưng cho người ta cảm giác rất chướng mắt.
Quầng thâm rõ rệt dưới mắt, cả người giống như bị sắc d/ụ/c rút cạn, cứ như vừa từ giường đàn bà bò xuống.
Hiếu Đức hoàng hậu không thể nào chọn phò mã cho An Lạc như thế này, chẳng phải đẩy con gái vào hố lửa sao?
Nàng lập tức dời mắt, cố nén cơn buồn nôn.
Hiếu Đức hoàng hậu thấy rõ động tác của hắn ta, lặng lẽ nhíu mày, đối với việc An Lạc tự ý đưa Gia Ninh đến, bà ta vô cùng bất mãn.
Gia Ninh quá đẹp, nếu Lý Lợi An bị nàng hút hồn, thì mối hôn sự này sẽ thành rắc rối.
Bà ta ra hiệu, ma ma thân cận lập tức sai người rót thêm trà cho các công tử, khi đến lượt Lý Lợi An thì cố ý chậm lại, để cảnh cáo.
Lý Lợi An khó chịu bĩu môi, cuối cùng cũng không nhìn chằm chằm Thư Yểu nữa.
Cưới An Lạc công chúa thì vẫn cưới được.
Chỉ cần nàng ta không quản chuyện hắn ta đến thanh lâu, uống hoa tửu, thì chuyện gì cũng dễ nói.
Qua vài câu chào hỏi, các công tử lần lượt biểu diễn tài nghệ.
Người múa kiếm, người làm thơ, ai nấy đều cố sức thể hiện.
Bọn họ không biết mình chỉ là nhân vật làm nền, muốn được An Lạc công chúa để mắt, để gia tộc thêm trợ lực.
Đến lượt Lý Lợi An, Hiếu Đức hoàng hậu còn lo hắn ta lại bày trò gì.
May mà hắn ta vẫn phân rõ việc chính, cầm bút lông viết một bức chữ.
Nét bút phóng khoáng, chữ viết cứng cáp.
Khi nữ quan mở ra, sắc mặt Hiếu Đức hoàng hậu lập tức sa sầm.
[Phấn son đậm điểm dáng kiêu kỳ,
Lụa là hoa lệ bước liêu xiêu.
Chỉ mưu dung sắc khoe cùng chúng,
Nào biết trong lòng đã úa tàn.]
Rõ ràng là châm chọc An Lạc ăn mặc quá diêm dúa, thật quá quắt!
Bà ta suýt không giữ nổi dáng vẻ, bàn tay đặt trên ghế lê siết chặt, ngay cả hô hấp cũng nặng thêm vài phần.
Các công tử khác cũng hiểu rõ ý tứ của bài thơ, sắc mặt lập tức biến đổi.
Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, chẳng ai dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt Hiếu Đức hoàng hậu.
Lý Lợi An thật to gan, hắn chán cái ghế Thái úy của cha mình rồi sao?
An Lạc lại không phản ứng mấy, không phải vì ngu ngốc không hiểu, mà vì tâm trí nàng ta chẳng đặt trên người Lý Lợi An.
Ở góc xa nhất, có một nam tử mặc trường sam trắng, đang chậm rãi thưởng trà.
Dung mạo tuấn nhã, cử chỉ thư thái, vô cùng hợp với tiêu chuẩn phu quân lý tưởng trong lòng nàng ta.
An Lạc ngẩn ngơ nhìn, chợt nghe tiếng mẫu hậu lạnh xuống.
“Hay, hay lắm.”
Nàng ta nhìn về phía Lý Lợi An, chưa kịp thấy rõ chữ trên gấm, hắn ta đã cười hớn hở cuộn gấm lại.
“Nếu là thơ hay, thì dâng tặng hoàng hậu nương nương.”
Hiếu Đức hoàng hậu nghiến răng ken két, mới nén được cơn giận muốn sai người đánh hắn ta một trận rồi tống khỏi cung.
Nữ quan nhận gấm, uể oải lui xuống.
Các công tử biểu diễn xong, Hiếu Đức hoàng hậu sai An Lạc lên đàn một khúc cầm.
Trong tiếng đàn du dương, ma ma vừa lui xuống nay lại bưng khay trà mới lên, lần lượt phân phát cho từng công tử.
Cuối cùng, trên khay còn lại hai chén, bà ta liếc mắt với Hiếu Đức hoàng hậu, đem chén bên trái đặt trước mặt An Lạc.
“Trà Long Tỉnh thượng hạng, mời mọi người thưởng thức.”
Hiếu Đức hoàng hậu giơ tay, nở nụ cười đoan trang.
Mọi người không nghi ngờ, đồng loạt ngửa đầu uống cạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


