Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại Chương 18: Thế Giới Thứ 1: Kẻ Điên D/ụ/c Vọng Nặng Nề Là Con Tin X Công Chúa Được Sủng Ái Nuông Chiều (18)

Cài Đặt

Chương 18: Thế Giới Thứ 1: Kẻ Điên D/ụ/c Vọng Nặng Nề Là Con Tin X Công Chúa Được Sủng Ái Nuông Chiều (18)

Sở Lam Thanh thấy tình thế bất ổn, lập tức tiên hạ thủ vi cường: “Hoàng muội, muội thật là càng ngày càng không biết quy củ, quay về bế quan nửa tháng.”

Muốn dẹp yên chuyện ư?

Sở Uyên nhìn thấu tâm tư hắn ta: “Đừng vội! Tam đệ, việc này có thể nhỏ cũng có thể lớn, xét đến cùng là do đệ không dạy dỗ cho tốt.”

An Lạc hoảng loạn thấy rõ: “Liên can gì đến tam ca?”

Sở Lam Thanh chắp tay: “Tất cả đều nghe hoàng huynh sắp xếp.”

Sở Uyên không để ý tới nàng ta nữa, vung tay áo bỏ đi.

Sở Lam Thanh quay sang Chiêu Dương, chắp tay: “An Lạc không hiểu chuyện, hoàng muội chớ để trong lòng.”

Giả nhân giả nghĩa, sói đội lốt cừu.

Chiêu Dương quay mặt đi, sự chán ghét rõ rệt khiến nụ cười nhã nhặn của Sở Lam Thanh khựng lại một thoáng, rồi nhanh chóng trở lại như cũ.

Những quý nữ, công tử đến xem náo nhiệt đều tản ra như chim muông thú chạy, không ai muốn vì vậy mà rước xui xẻo, gây phiền toái cho gia tộc.

Thư Yểu vuốt tóc bên tai, ung dung nói: “Bổn công chúa cũng mệt rồi, đi thôi.”

Khi rời đi, Thư Yểu cố ý lướt qua sát bên Chiêu Dương, ánh mắt nhìn nàng ta như nhìn một con kiến nhỏ bé không đáng nhắc tới.

“Thật xấu.”

Hai chữ đầy ác ý đánh sập tất cả thể diện mà Chiêu Dương gắng gượng giữ lại.

Nàng ta cụp mắt xuống, hàm răng cắn chặt môi dưới, cắn ra một vết m/á/u rõ rệt.

Cùng lúc đó, âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên trong đầu.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ, điểm tình tiết thứ hai “Tru chó”, điểm tình tiết thứ ba “Nhục sẹo”, đã hoàn thành.]

Ngoài dự liệu của Thư Yểu, vốn chỉ định mượn cổ áo lông sói mà làm Chiêu Dương mất mặt một trận, không ngờ lại trúng đích bất ngờ, hoàn thành luôn điểm tình tiết thứ ba.

Đúng ý nàng.

Nhưng Thư Yểu vẫn không hiểu, ánh mắt cuối cùng mà Chiêu Dương nhìn nàng.

Nếu nói trước đó, Chiêu Dương đối với nàng có lẽ vẫn còn kỳ vọng, oán hận, thì ngay khoảnh khắc vừa rồi, đã hoàn toàn c/h/ế/t tâm.

Chẳng lẽ có chỗ nào nàng không để ý tới?

Theo tính cách của Chiêu Dương, sẽ không vì hai chữ ngắn ngủi của nàng mà lộ ra dáng vẻ bị tổn thương đến thế.

Nàng ta tuy tính tình ôn hòa, thuận theo mọi sự, nhưng tâm lý tuyệt đối không yếu ớt đến vậy.

Thế là Thư Yểu lật hết tư liệu hệ thống đưa, cuối cùng dừng ở ba dòng chữ nhỏ không mấy bắt mắt.

M/ẹ nó!

Thư Yểu không kìm được buột miệng ra một câu quốc túy.

Vết sẹo trên cổ Chiêu Dương, hóa ra là để cứu nguyên chủ mà có.

Năm Sở Hòa thứ chín, nguyên chủ sáu tuổi, tiểu Chiêu Dương bảy tuổi.

Khi ấy m/á/u “nữ phụ ác độc” trong người nguyên chủ chưa thức tỉnh, hai người đã có một khoảng thời gian rất đẹp.

Mẫu thân nguyên chủ là Nghi tần nương nương đã mất, năm xưa Sở An đế nam hạ vi phục xuất tuần, cùng ái nữ của huyện lệnh địa phương gặp nhau một lần mà rung động.

Sau khi sinh nguyên chủ, bà ta được phong làm Nghi tần, hưởng ân sủng hai năm.

Hai năm sau, Nghi tần mắc trọng bệnh qua đời, Sở An đế đem hết tưởng nhớ “bạch nguyệt quang” dồn vào nguyên chủ.

Cùng mất mẹ, nguyên chủ và Chiêu Dương trở thành bạn tốt. Chỉ khác một điều, một đóa là hoa hồng được nâng niu, một đóa là cỏ dại ai cũng có thể ngắt.

Năm sáu tuổi, nguyên chủ ham chơi, làm đổ giá nến, sáp nến nóng rực lập tức đổ xuống, hướng về mặt nàng.

Chính Chiêu Dương đã lấy thân mình che chở nguyên chủ.

Kết quả là cổ để lại một mảng sẹo đỏ lớn, vốn đã là con gái của cung nữ tiện mệnh, nay lại mất giá trị liên hôn, Sở An đế càng ít quan tâm nàng ta hơn.

Đến hôm nay, ông ta đã quên mất một lần xuân phong chốc lát năm xưa, cũng quên rằng mình còn có một ái nữ tên là Chiêu Dương.

Toàn bộ tâm huyết đều dồn vào nguyên chủ, mong tạo ra một công cụ hòa thân nghe lời, xinh đẹp.

Chẳng trách khi phạt quỳ hôm ấy, Sở An đế đã nói câu ấy với nàng.

[Con cũng không muốn mẫu thân mình xảy ra chuyện gì chứ?]

Khi ấy nàng không hiểu, chỉ biết gật đầu lấy lòng, giờ nghĩ lại, tên cẩu hoàng đế đó là đang uy hiếp nàng.

Mẫu thân nguyên chủ đã mất, thứ có thể uy hiếp nguyên chủ, ngoài di thể ra thì chỉ còn phần mộ.

Bạch nguyệt quang từng được sủng ái, cuối cùng trở thành vết m/á/u muỗi khiến người chán ghét, giá trị cuối cùng là để khống chế con gái.

Mà hoàng muội mà Chiêu Dương từng liều mạng bảo vệ, nay đã biến thành đao phủ róc thịt.

Thư Yểu chống cằm, thở dài một tiếng.

Buồn thì không đến mức, nhưng trong lòng quả thật hơi khó chịu.

Nàng là một thợ xăm, từng thấy nhiều cô gái yêu cái đẹp đến mức bất chấp tất cả, gần như điên cuồng.

Phụ nữ làm đẹp không chỉ đơn thuần là để chiều lòng người khác, giá trị của phụ nữ càng không do ngoại hình quyết định.

Nàng chưa từng nghĩ có ngày mình phải dùng lời khó nghe để sỉ nhục ngoại hình của một người nữ nhân khác.

Làm nữ phụ ác độc, thật chẳng dễ dàng.

-

Đại hoàng tử, ngũ hoàng tử đồng thời bị ám sát, Sở An đế phái không ít người điều tra, hiện trường toàn là tử sĩ uống độc c/h/ế/t, không tìm được manh mối nào.

Cuối cùng, hoàng thành ty tìm được trên con tuấn mã ngũ hoàng tử cưỡi hôm ấy một cây ngân châm cực mảnh, cực dài.

Ngân châm xuyên qua tai ngựa, đâm thẳng vào đầu, cơn đau dữ dội khiến nó điên cuồng, hất văng ngũ hoàng tử xuống đất.

Mà nguồn gốc của cây ngân châm khiến mọi người chấn động.

Bề mặt ngân châm khắc hoa văn, rõ ràng là kiểu dáng thường dùng ở Thượng y cục.

Nói cách khác, thích khách tấn công hai vị hoàng tử, rất có thể là người trong cung.

Phạm vi mục tiêu lập tức thu hẹp, Sở An đế ra lệnh điều tra nghiêm ngặt danh sách những người ra vào Thượng y cục trong vòng một tháng qua.

Trong chốc lát, lòng người hoang mang.

Sở An đế đa nghi, xưa nay làm việc theo kiểu thà g/i/ế/t nhầm còn hơn bỏ sót.

Vạn nhất long nhan nổi giận, ra lệnh xử tử toàn bộ người trong danh sách, e rằng m/á/u sẽ chảy thành sông trong cung.

Tên trên sổ ngày một nhiều, mà ngũ hoàng tử vẫn hôn mê trên giường bệnh, chưa tỉnh lại.

Thái y nói cú ngã làm tổn thương thần kinh, đừng nói tỉnh lại, e rằng giữ được mạng cũng là vấn đề.

Có điều Trương thái y không dám nói trắng ra, lăn lộn trong cung lâu như vậy, mắt nhìn người vẫn có.

“Ngũ hoàng tử thương tổn phế phủ, vẫn cần thang thuốc để nối mệnh, nương nương đừng quá lo, kẻo hại thân.”

Nửa tháng không gặp, Hiếu Đức hoàng hậu tiều tụy đi nhiều, đuôi mắt hằn nếp nhăn kéo dài đến cổ, càng làm sợi tóc bạc thêm chói mắt.

Thái y lui xuống, bà ta thân thiết nắm tay Thư Yểu, phấn son thượng hạng cũng không che nổi nỗi ưu sầu nơi chân mày.

“Gia Ninh tới rồi à, mau ngồi.”

Sau lưng Thư Yểu là An Lạc vốn đáng lẽ phải bị bế quan.

Đại hoàng tử Sở Uyên sau khi tấu việc hai người bắt nạt Chiêu Dương lên, Sở An Đế vốn vì chuyện thích khách mà bực bội, liền trút giận lên công chúa An Lạc, phạt nàng ta bế quan một tháng.

An Lạc dĩ nhiên không chịu ở yên, cứ quấn lấy Thư Yểu, bảo nàng dẫn mình ra gặp mẫu hậu.

Dù cho chuyện bại lộ, lôi cả Gia Ninh vào, phụ hoàng ắt sẽ nhắm mắt làm ngơ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc