Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng nâng tay, ra hiệu cho Vãn Đào lại gần hơn.
Vãn Đào chớp chớp mắt: “Công chúa có căn dặn gì khác sao?”
“Ngươi đi điều tra giúp bổn công chúa một người.”
Thư Yểu hạ thấp giọng, trong đôi mắt đẹp thoáng qua một tia hàn ý gần như không thể nhận ra.
Vãn Đào không hiểu tại sao, công chúa lại bảo nàng ta điều tra Tầm Chi.
Trước kia nàng ta rất tin tưởng Tầm Chi, vì Tầm Chi là người do bệ hạ ban cho. Hôm nay đây là chuyện gì vậy?
Vãn Đào mơ hồ cảm thấy việc công chúa bị phạt có liên quan không ít đến Tầm Chi.
Nàng ta không chậm trễ, lập tức đi làm.
Chương Đài cung ở vị trí hẻo lánh, hiếm người đặt chân tới.
Thái giám như thường lệ đem đồ ăn ôi thiu đưa vào điện, còn tiện thể phun một bãi nước b/ọ/t lên cửa điện rồi bỏ đi.
Sầm Mặc từ xà nhà nhảy xuống, liếc qua đống thức ăn trên đất, giận đến mức bật cười:
“Bánh bao thiu, nước đục, đám không muốn sống này thật sự nghĩ chủ tử của chúng ta dễ bắt nạt sao.”
Sầm Nghiên bất đắc dĩ đưa tay xoa trán, lười đáp lời hắn ta, đem toàn bộ những gì mình thấy báo lại cho Thẩm Kinh Mục.
“Quỳ suốt một đêm?”
Thiếu niên không ngẩng đầu, tiếng giấy tuyên kêu sột soạt vang lên khi bị lật.
Sầm Nghiên chắp tay: “Đúng vậy, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy.”
Sầm Mặc nhanh miệng chen vào: “Sao có thể chứ, ai cũng nói cẩu hoàng đế đó sủng ái Gia Ninh công chúa nhất, sủng đến mức nào chúng ta đều thấy cả, sao có thể phạt quỳ được.”
Sầm Nghiên cũng cảm thấy kỳ lạ, chuyện này quá mức khó tin, nhưng lại chính mắt hắn ta nhìn thấy.
Nhưng, chuyện càng kỳ lạ hơn còn ở phía sau.
Hắn ta nói tiếp: “Không chỉ vậy, người của chúng ta dò được, nguyên nhân Sở An đế phạt quỳ là vì ngón tay của Gia Ninh công chúa bị một con sói con cào rách.”
Sầm Mặc lập tức nhíu mày, đưa tay gãi đầu:
“Sói con? Chẳng phải là con bị cướp từ tay Chiêu Dương công chúa sao?”
Sầm Nghiên gật đầu: “Nhưng dù có bị một con sói con làm bị thương, thì người đáng bị trừng phạt cũng phải là con súc sinh đó. Sở An đế làm vậy, e là có dụng ý sâu xa.”
Thẩm Kinh Mục cúi mắt, ngón tay thon dài khẽ vuốt mặt giấy: “Vậy con súc sinh đó đâu?”
Sầm Mặc nói: “Nghe nói bị lột da làm cổ lông rồi, chủ tử người chưa ra lệnh, nên chúng thuộc hạ không cho người bám theo.”
Hắn ta hơi chột dạ cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt Thẩm Kinh Mục.
Sầm Nghiên phân tích: “Gia Ninh công chúa bị phạt, sau lưng nàng ta không có bất kỳ thế lực nào, nhưng cẩu hoàng đế đó vốn keo kiệt, đã sủng ái nàng ta như vậy thì e là có nguyên nhân khác.”
Sầm Mặc buột miệng nói bốn chữ: “Có lợi mới làm?”
Vừa dứt lời hắn ta lập tức tự phủ nhận: “Không không không, nếu Gia Ninh công chúa sau lưng không có thế lực gì, thì cũng chẳng có thứ gì để Sở An đế lợi dụng cả.”
Một lát sau, Sầm Mặc bỗng trợn tròn mắt, chỉ vào Sầm Nghiên kích động nói: “Ta biết rồi!”
Sầm Nghiên bất đắc dĩ: “Ngươi lại biết cái gì nữa?”
“Khuôn mặt! Nhất định là khuôn mặt!”
Sầm Nghiên thấy suy đoán này quá hoang đường, trong hoàng cung mỹ nhân nhiều vô kể, chỉ dựa vào một gương mặt mà có thể khiến Sở An đế độc sủng nàng sao?
Thẩm Kinh Mục: “Nói tiếp.”
Sầm Mặc cảm thấy mình sắp chạm tới chân tướng:
“Chủ tử nghĩ xem, Gia Ninh công chúa nổi tiếng kiêu căng ngang ngược, tính khí thất thường, trong Tê Ngô cung có vô số cung nhân bị nàng ta phạt c/h/ế/t. Đồng thời, nàng ta cũng nổi tiếng là…”
Thẩm Kinh Mục hơi nâng cằm, ra hiệu hắn ta phải nói.
Sầm Mặc chưa kịp nói hết thì Sầm Nghiên đã phản ứng, nối lời: “Xinh đẹp?”
“Đúng, chính là xinh đẹp. Dù trong hoàng cung có nhiều mỹ nhân, nhưng xinh đẹp một cách rực rỡ thế này, ta đúng là lần đầu gặp.”
“Gương mặt này chính là quân cờ của Gia Ninh công chúa, là quân cờ khiến Sở An đế độc sủng nàng ta. Đồng thời, cẩu hoàng đế đó cũng muốn dùng gương mặt này, để nàng giúp ông ta làm vài việc lớn. Chẳng qua là đem đi gả hòa thân, đổi lấy quyền thế lớn hơn.”
“Ông ta đã ngồi tới ngôi vị này, người thường còn lo lấy lòng ông ta không kịp, để ông ta chịu làm tới mức này, chỉ có hòa thân.”
Hai nước muốn kết giao hữu hảo, cùng nhau hợp tác tiến bộ, không có cách nào tốt hơn hòa thân.
Sầm Mặc cảm thấy mình quả thật là thiên tài, ngay cả Sầm Nghiên vốn luôn xem thường hắn ta, lúc này cũng thấy có vài phần hợp lý.
“Nếu nói vậy, cẩu hoàng đế nuôi Gia Ninh công chúa vì quyền thế, thì chúng ta muốn bắt đầu từ nàng ta để thăm dò cơ mật quân sự là bất khả thi, vì nàng ta căn bản không thể tiếp xúc tới những thứ đó.”
Sầm Mặc nghe xong liền cuống: “Vậy chẳng phải chủ tử của chúng ta ăn đòn oan sao?!”
Thẩm Kinh Mục ấn vào huyệt thái dương đang đau: “Câm miệng.”
Tiếng ồn ào khiến hắn nhức đầu.
Sầm Nghiên chắp tay: “Chủ tử, chúng ta có cần làm gì không?”
Thẩm Kinh Mục: “Án binh bất động, mật thiết chú ý động tĩnh của Gia Ninh công chúa và triều đình.”
Chỉ vậy thôi?
Sầm Nghiên dè dặt ngẩng mắt: “Vậy còn Chiêu Dương công chúa? Sự hợp tác với nàng ta vẫn tính chứ?”
Đại hoàng tử và ngũ hoàng tử đồng thời gặp chuyện, trong đó nhất định có bàn tay của Chiêu Dương công chúa.
Không ngờ nàng ta có thể làm tới mức này.
Thẩm Kinh Mục cong môi, hờ hững nói: “Tính chứ, sao lại không tính.”
“Nàng ta đã dâng lễ đầu hàng. Thì cứ tiếp tục, nếu có dị tâm, lập tức tiễn nàng ta xuống hoàng tuyền.”
Giọng điệu hoàn toàn không để tâm, chẳng giống đang bàn về mạng người, mà như đang nói đến việc g/i/ế/t một con heo.
Không, là giẫm c/h/ế/t một con kiến.
“Rõ.”
Đợi hai người rời đi, Thẩm Kinh Mục kéo tờ giấy tuyên đã ngả vàng, trên đó dùng bút lông viết hai chữ lớn “Gia Ninh”.
Hắn đưa tay ra, đầu ngón tay lướt qua mặt giấy, dính lấy vết mực chưa khô.
Xinh đẹp sao?
Sao hắn lại không thấy vậy.
Trong đầu không kìm được hiện lên cảnh tượng ngày yến thọ hôm ấy.
Sở Minh Quyết giương cung, mang theo đầy ác ý, định bắn xuyên mắt hắn.
Hắn vốn quen bị kẻ đó gây khó dễ, không lấy gì làm lạ, cũng đã chuẩn bị sẵn đối sách.
Vấn đề lại nằm ở người nữ nhân kia.
Chưa kịp tung đòn phản kích, nàng đã đứng ra, hống hách sai hắn ra hầu hạ.
Tuy là gây khó dễ, nhưng lại gián tiếp cứu hắn một lần, còn vì thế mà đắc tội với Sở Minh Quyết.
Thật sự là chẳng có chút đầu óc nào, ác độc đến mức ngu xuẩn sao?
Thẩm Kinh Mục nghĩ là không đến nỗi thế, nhưng ngẫm lại, nàng vốn không có lập trường để cứu mình.
Huống hồ, trên người hắn, một nửa vết thương đều là do nàng ban tặng, roi vọt đánh đập đã thành chuyện thường ngày.
Vậy thì thật sự ngu đến mức không hiểu thời cuộc.
Một nữ nhân ngu như vậy, cẩu hoàng đế lại định đem đi hòa thân, chẳng phải sẽ phá hỏng quan hệ giữa hai nước sao?
Thẩm Kinh Mục mỉm cười, xé nát tờ tuyên chỉ, đưa gần ngọn nến, để nó cháy thành tro.
Ngọn lửa phản chiếu một đôi mắt xanh biếc tràn đầy chờ mong và hưng phấn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


