Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại Chương 11: Thế Giới Thứ 1: Kẻ Điên D/ụ/c Vọng Nặng Nề Là Con Tin X Công Chúa Được Sủng Ái Nuông Chiều (11)

Cài Đặt

Chương 11: Thế Giới Thứ 1: Kẻ Điên D/ụ/c Vọng Nặng Nề Là Con Tin X Công Chúa Được Sủng Ái Nuông Chiều (11)

Chiêu Dương tức giận đến mức suýt cắn nát một hàm răng bạc, nhưng nàng ta hoàn toàn không có cách nào với bọn họ.

Trên tay vẫn còn vương hơi ấm, như đang chế giễu sự bất lực của nàng ta.

Nàng ta không thể cứu được bản thân mình, càng không thể cứu một con sói con có trải nghiệm tương tự nàng ta.

Cách không xa, Thẩm Kinh Mục dựa vào thân cây, thong thả quan sát phương hướng Thư Yểu rời đi.

Hắn đem toàn bộ chuyện vừa xảy ra thu hết vào mắt, lựa chọn làm một kẻ đứng ngoài xem chuyện chẳng liên quan đến mình.

Vạt váy rộng của nữ nhân rơi xuống đất dính bụi, làn da trắng như tuyết cùng y phục tạo thành sự đối lập chói mắt, nhìn vào liền khiến người ta cảm thấy trên đời này không ai có thể khinh nhờn nàng.

Mặt tựa hoa đào, lòng như rắn rết.

Thẩm Kinh Mục chỉ có thể nghĩ đến tám chữ này để hình dung.

Không thể nghi ngờ, dung mạo nàng rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta muốn hủy đi một cách tàn nhẫn, chỉ để lại một đôi mắt ướt đẫm đáng thương.

Đóa hắc hồng độc ác, dẫm nát, vò vụn, bên trong nhụy hoa vẫn là màu đen.

Chiêu Dương thất thần đứng tại chỗ, hồi lâu không có động tĩnh.

Thẩm Kinh Mục lúc này mới lười nhác nhìn về phía nàng ta.

Cũng giống hắn, địa vị thấp kém, ai cũng có thể khi dễ, vậy mà nàng ta vẫn chưa quen, mỗi lần bị ức hiếp liền lộ ra biểu cảm như trời sập.

Hắn không đoán được biểu cảm đó bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả.

So với dáng vẻ bàn chuyện hợp tác đêm đó, quả thực khác nhau một trời một vực.

Chiêu Dương bỗng nhận ra có người đang nhìn mình, cảm giác không tự nhiên khiến toàn thân nàng ta nổi da gà.

Nàng ta theo bản năng tìm kiếm khắp nơi, rất nhanh liền nhìn thấy thiếu niên đang tựa vào gốc cây.

Môi mỏng của thiếu niên khẽ động, khoảng cách quá xa khiến Chiêu Dương không nghe rõ hắn nói gì.

Đợi đến khi nheo mắt nhìn kỹ, khẩu hình kia rõ ràng đang nói “phế vật”.

-

“Công chúa, con súc sinh làm người bị thương thì xử lý thế nào?”

Vãn Đào nhìn con sói con còn chưa cai sữa, không dám tự tiện đoán ý tứ của Thư Yểu.

Chẳng lẽ thật sự dùng để lột da làm cổ áo lông?

Tự nhiên đó chỉ là lời công chúa dùng để qua loa với bọn họ.

Những gì có thể được quấn quanh cổ công chúa, hoặc là kỳ trân dị thú tiến cống từ Tây Vực, hoặc là hồ, chồn quý hiếm được nuôi trong cung.

Một con sói con hèn mọn như vậy, còn chưa đủ tư cách.

Bởi vậy, Vãn Đào càng tò mò mục đích công chúa cướp lại con súc sinh này là gì.

Chẳng lẽ muốn h/à/n/h hạ nó cho hả dạ?

Ánh mắt Thư Yểu rơi trên sói con, nhìn từ màu lông và bề ngoài, nó không phải thuần chủng, hẳn là huyết thống lai giữa sói và chó.

Trong tư liệu hệ thống đưa ra hiển thị, tình tiết thứ hai là “tru cẩu”, con chó trong đó hẳn là chỉ con sói con này.

Tru cẩu...

Nàng đưa tay ra, năm ngón tay trắng nõn thon dài nhẹ nhàng bóp lấy cổ sói con.

Xương ở cổ lộ rõ, gầy đến mức toàn thân chỉ còn một lớp da mỏng.

Sói con hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần, mở to đôi mắt tròn như hạt nho đen, phấn khích nhìn Thư Yểu.

Nó quá nhỏ, sức lực giãy giụa gần như không đáng kể.

“Gâu… gâu…”

Giọng non nớt trở nên hoảng loạn, mũi phì phò thở dồn dập.

Thư Yểu khẽ nhắm mắt lại, một phát ném sói con xuống đất.

Sói con lăn mấy vòng, dừng lại bên cạnh nhuyễn tháp, cẩn thận co mình lại thành một cục.

Thư Yểu liếc nhìn bàn tay mình, đầu ngón tay bắt đầu run nhẹ, như vẫn còn tàn nhẫn bóp lấy cổ sói con, cảm giác nóng ấm của m/á/u chảy trong lòng bàn tay.

Nói thật, nàng chưa bao giờ thấy mình là người lương thiện.

Khi nghe hệ thống ban bố nhiệm vụ “tru cẩu”, thậm chí còn thấy rất đơn giản, nhưng đến lúc thật sự ra tay, lại khó qua được cửa ải trong lòng.

Nàng có thể thản nhiên khi dễ Thẩm Kinh Mục và Chiêu Dương, vì bọn họ là nam nữ chính trong câu chuyện, sớm muộn gì cũng sẽ lấy mạng nàng, coi như một báo trả một.

Nhưng con sói con này, thật sự quá vô tội.

Sói con vừa bị cú ném khi nãy làm đau, thè lưỡi ra l/i/ế/m nhẹ chân trước.

Con ngươi tròn hơi ươn ướt, thân thể run lên thấy rõ.

Thư Yểu cuối cùng cũng mềm lòng, nói với Vãn Đào: “Ngươi tìm hai người đáng tin, mang con súc sinh này ra ngoài cung nuôi vài ngày, đợi cai sữa rồi thả.”

Vãn Đào trong lòng nghi hoặc: "Vâng, công chúa.”

Thư Yểu không yên tâm dặn tiếp: “Tuyệt đối không để ai phát hiện. Ngoài ra, ngươi bảo người đến khố phòng lấy cho ta một chiếc cổ áo lông, màu lông phải giống hệt nó.”

Vãn Đào lúc này mới chợt hiểu.

Nàng ta ngẩng đầu, cẩn thận quan sát sắc mặt Thư Yểu.

Chẳng lẽ công chúa bị cảm nắng nên hồ đồ rồi?

“Người là… muốn để người ngoài tưởng rằng con súc sinh này c/h/ế/t trong tay người?”

“Ngươi cứ làm theo lời ta nói là được.”

Vãn Đào gật đầu: "Vâng.”

Cung nữ quỳ trên đất, nhẹ nhàng bôi thuốc cho Thư Yểu.

Vết thương do sói con cào không sâu, nhưng làn da cơ thể này quá non, đến giờ vẫn không ngừng rỉ m/á/u.

Kim sang dược rắc lên vết thương, dấy lên cảm giác đau rát li ti.

“Công chúa… người không nên để mình bị thương.”

“Nếu để lại sẹo, bị bệ hạ biết được ắt sẽ tức giận giáng tội.”

Cung nữ đang quỳ tên là Tầm Chi, giọng nói nhẹ nhàng.

Nàng ta là cung nữ do Sở An đế phái đến chuyên chăm sóc nguyên chủ, địa vị ngang với Vãn Đào, chỉ là hiếm khi xuất hiện.

Trong ký ức của nguyên chủ, Tầm Chi không cần chăm lo ăn mặc hay sinh hoạt hằng ngày cho nàng.

Tác dụng duy nhất chính là bôi thuốc.

Tiếp tục tìm sâu hơn trong ký ức, bề mặt như phủ một lớp sương mỏng, không nhìn rõ.

Hệ thống chỉ hiển thị các tình tiết chính liên quan đến nam nữ chính, những tình tiết khác của ác nữ phối đều bị làm mờ.

Bôi thuốc xong, Tầm Chi lui ra, chậm rãi khép cửa điện.

Khoảnh khắc cửa điện đóng lại, Thư Yểu bắt gặp ánh mắt hơi mang thâm ý của nàng ta.

Nửa canh giờ sau.

“Gia Ninh công chúa, bệ hạ mời người đến Dưỡng Tâm điện một chuyến.”

Tô công công cầm phất trần bằng đuôi hươu, cung kính chờ bên ngoài điện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc