Lục Tranh nhìn biểu cảm của cô, trong lòng bỗng thấy chua xót: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Giang Mạn: “Em không biết phải nói thế nào… Anh từng gặp rồi, cô gái tên Trần An Nhiễm ấy, cô ấy rất giỏi. Ban đầu mục tiêu của em là muốn giống cô ấy, tìm cho mình một chỗ dựa. Nếu một ngày nào đó em thật sự bị cô ấy hại, cũng sẽ có người giống như cứu cô ấy, đưa em ra ngoài…”
Cô nói một cách lộn xộn, tay giấu sau lưng khẽ run.
Cô biết mình đã hành động bồng bột, những lời này nói ra chắc chắn sẽ khiến Lục Tranh khinh thường mình.
Nhưng cô không kiềm chế được, sau khi Lục Tranh thành thật bộc bạch tình cảm của anh, cô cũng không muốn nói dối anh nữa.
Cô biết làm như vậy là sai, rất sai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)