Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cái gì…”
Giang Mạn còn chưa hiểu giọng nói đó có ý gì, bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng, rồi lại một lần nữa mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, Giang Mạn chỉ cảm thấy phía sau đầu đau âm ỉ, mắt cá chân cũng tê rần.
Tầm nhìn mờ mịt, cô lờ mờ nhận ra hoàn cảnh xung quanh.
Đây là một ngọn đồi bị bụi cây che phủ, không cao nhưng rất dốc.
Phía trên bụi cây thấp thoáng vài chùm quả đỏ, ngay cả bên cạnh cô cũng vương vãi vài quả… Ở xa vang lên những khẩu hiệu rền rĩ, xen lẫn tiếng bước chân tập hợp.
Giang Mạn ngẩn người một lúc lâu, không tin nổi mà cắn vào cánh tay mình.
Đau thật, không phải mơ!
Cô đã quay về ngày huấn luyện tân binh, trước khi được Cố Cảnh Chu cứu!
Chính ngày hôm nay, Trần An Nhiễm đã nói với cô rằng trên ngọn đồi này có vài cây táo mèo chín, còn chia cho cô một ít quả mình hái được.
Giang Mạn vẫn nhớ rõ lời của Trần An Nhiễm:
“Mạn Mạn à, đây là tôi trèo lên cây hái đấy, lát nữa cô hái thì nhớ chia cho tôi một ít nhé…”
Chỉ một câu đơn giản, Giang Mạn đã ghi nhớ trong lòng.
Hơn hai tháng huấn luyện khắc nghiệt, dưới sự niềm nở của Trần An Nhiễm, cô gái 17 18 tuổi như Giang Mạn đã nghĩ rằng mình tìm được một người bạn thân. Bạn tốt với cô một phần, cô lại muốn đáp lại gấp đôi.
Thời đó vật chất khan hiếm, vài quả táo rừng hơi ngọt cũng là thứ quý giá. Đại đội tân binh có hơn trăm người, nếu cô đến muộn chắc chắn sẽ không còn.
Ăn trưa xong, trong khi mọi người nghỉ ngơi thì Giang Mạn vì lời dặn mà vội nói với tiểu đội trưởng rồi chạy đến ngọn đồi.
Trên đồi có vài cây táo cổ thụ nghiêng ngả. Một bên sát vực gần như không còn quả, chỉ phía ngoài treo lơ lửng vẫn đầy ắp.
Việc hái quả rất suôn sẻ. Giang Mạn dùng vạt áo bọc lại, cẩn thận quay về mặt đất bằng, nhưng không ngờ mắt cá chân bỗng đau nhói, cô ngã lăn xuống dốc…
Kiếp trước cô nghĩ mình vô ý trật chân, nhưng sau khi đọc xong cuốn sách cô mới biết Cố Cảnh Chu đã sớm phục kích gần đó.
Việc cô lăn xuống dốc không phải tai nạn mà do anh ta cố tình dùng đá ném cho cô ngã xuống!
Giang Mạn nằm ngửa trên đám lá mục, không biết vì sao mình lại quay về thời điểm này.
Chẳng lẽ ông trời cũng không chịu nổi thảm cảnh của cô, muốn cho cô cơ hội thay đổi vận mệnh?
Giang Mạn bật cười chế giễu. Bây giờ cô và Trần An Nhiễm coi như xuất phát lại từ vạch đích rồi…
Nhưng đã quay lại một lần, cô tuyệt đối không thể để Cố Cảnh Chu có cơ hội cứu mình!
Cô cố gắng cử động tứ chi, trừ mắt cá chân hơi đau thì không có gì ảnh hưởng. Cô quay người kìm nén cơn chóng mặt cố tự bò ra khỏi chỗ này.
Khi bò được khoảng hai mét, trên dốc đột nhiên vang lên tiếng bước chân khe khẽ.
Kiếp trước cô hoàn toàn bất tỉnh, đâu biết để tạo ra cảnh gặp gỡ tình cờ này Cố Cảnh Chu lại tỉ mỉ đến vậy.
Tiếng động trên đầu dần dần ngừng lại. Nhưng khi cô còn chưa nghĩ ra cách ứng phó, không thể trốn cũng không thể tránh, chẳng lẽ lại giết anh ta lần nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)