“Em không còn cách nào khác… Lúc này, ngoài anh Hàn, không ai có thể cứu em được. Cảnh Chu sẽ hiểu thôi.”
Đôi mắt Trần An Nhiễm ửng đỏ, nhưng trên má lại dâng lên một màu hồng càng rực rỡ hơn. Cả người cô vừa mang vẻ mê man, vừa toát lên sự yếu đuối đầy quyến rũ.
Hàn Minh khẽ cười, vòng tay dài kéo cô ta vào lòng: “Em ngoan thế này, anh làm sao mà không giúp được chứ?”
Nói xong, anh ta cúi xuống, hơi thở nóng bỏng quấn lấy hơi thở của cô ta…
Trời gần tối, Trần An Nhiễm mới quay lại ký túc xá.
Dáng đi của cô ta có chút bất thường, đôi mắt đỏ hoe sưng húp nặng nề, trông như vừa khóc rất nhiều ở đâu đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)