Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Mang Hệ Thống Hoàn Mỹ Nhân Sinh, Gả Cho Thiếu Tướng Không Quân Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Trong những năm qua anh ta từng có chút lung lay. Nhưng là một người trọng lời hứa, anh ta không thể làm trái những gì mình đã cam kết.

Giờ đây, mọi thứ đã diễn ra như ý muốn. Chắc chắn An Nhiễm cũng đã hài lòng. Từ giờ trở đi, nếu anh ta đối xử tốt với Giang Mạn, lòng anh ta sẽ không còn gánh nặng nào nữa.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Cố Cảnh Chu dịu đi:

“Đừng làm ầm lên nữa, Giang Mạn. Hôm nay tôi chỉ nói một lần. Tôi không muốn con bé xảy ra chuyện, nhưng đúng là cái chết của con bé có phần lỗi gián tiếp của tôi. Tôi nợ con bé một lời xin lỗi. Từ giờ, tôi sẽ bù đắp cho em.

Chúng ta quên quá khứ và sống tốt hơn, được chứ?”

“Bù đắp cho tôi? Sống tốt hơn?” Giang Mạn bật cười, nước mắt lăn dài.

Cố Cảnh Chu nhíu mày, không hài lòng với thái độ của cô, nhưng nghĩ đến con gái, anh ta không muốn tranh cãi thêm.

Giang Mạn hít sâu một hơi ép bản thân bình tĩnh. Đã bao năm qua, cô sống trong sự dằn vặt và điên cuồng, vì Trần An Nhiễm mà không biết bao nhiêu lần cãi nhau với Cố Cảnh Chu.

Giờ thì đủ rồi.

Cô chỉnh lại nét mặt, ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng, tràn đầy tình cảm nhìn người đàn ông đứng trước cửa:

“Được thôi… Anh Cảnh, lần cuối anh ôm tôi là vào ngày anh cứu tôi. Nếu chúng ta thật sự muốn sống tốt hơn, vậy thì ôm tôi thêm lần nữa đi.”

Nghe vậy, ánh mắt Cố Cảnh Chu thoáng lảng tránh, nhưng sau đó lại nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Anh ta bước đến gần Giang Mạn, âm thầm thở dài khi nhìn gương mặt xinh đẹp của cô.

“Đóa hoa của đoàn văn công…”

Anh ta nghĩ.

Dù cơ thể cô giờ tiều tụy, làn da vàng vọt, nhưng những đường nét tinh tế ấy vẫn không bị che lấp.

“Phập!”

Còn chưa dứt câu thì cổ anh ta bỗng lạnh toát, cảm giác tê buốt làm mọi từ ngữ nghẹn lại trong họng.

Giang Mạn run rẩy lùi khỏi vòng tay anh ta, trong tay vẫn nắm chặt cái kéo, lưỡi kéo cắm sâu vào cổ họng Cố Cảnh Chu.

Cô không dám thả ra, sợ rằng anh ta sẽ không chết.

Nghĩ vậy, cô đưa tay trái lên giữ chặt tay phải, dùng hết sức đẩy chiếc kéo vào sâu thêm một chút!

Mắt Cố Cảnh Chu trợn trừng, trong ánh mắt ngập tràn sự ngỡ ngàng và không thể tin.

Khi máu trào ngược lên khí quản, anh ta ho sặc sụa, lảo đảo xô Giang Mạn ra, cố gắng lao về phía cửa để tìm người giúp đỡ.

Nhưng sao Giang Mạn có thể để anh ta làm được điều đó? Cô nhặt chiếc ghế bên cạnh đập thẳng vào lưng anh ta!

Cố Cảnh Chu ngã xuống đất. Giang Mạn lao lên ngồi trên lưng anh ta, rút kéo ra rồi dùng sức đâm liên tiếp xuống.

Ngoài trời, sấm chớp ầm ầm, mưa lớn trút xuống rửa trôi cả thế gian.

Tiếng gió và tiếng mưa che lấp mọi âm thanh.

Khi Giang Mạn bước ra khỏi nhà, cô đã thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Cô biết mình không thể sống tiếp.

Cha mẹ Cố Cảnh Chu chắc chắn sẽ không buông tha cô. Pháp luật cũng không buông tha cô.

Cô không muốn chết trên pháp trường như một kẻ phạm tội.

Cô bước đến mộ của con gái, nơi đất mới đã bị mưa xói mòn thành từng rãnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc