Quý Vân Thư ngẩn ngơ bước ra khỏi nhà, gần như tay chân cùng nhịp đi về phía nhà họ Bùi.
Giữa trưa, trời đang nóng hầm hập. Cổng sân nhà Bùi Dực Phong đóng kín, bên trong không có động tĩnh gì. Quý Vân Thư đứng đó, giơ tay lên định gõ cửa rồi lại hạ xuống.
Cô cũng không biết mình đến đây làm gì. Bùi Dực Phong vừa trở về, trong nhà chắc chắn có cả đống việc. Trời lại nóng thế này, bà ngoại thích nằm trên chiếu cói tránh nóng, giờ này chắc đã ngủ trưa rồi. Cô chạy đến đây vào lúc này thì còn ra thể thống gì nữa?
Nhưng Quý Vân Thư cũng không muốn trở về. Về nhà là phải đối diện với gương mặt của Mạnh Lê, còn có vẻ mặt khó xử của Hà Thu Hà.
Cô cũng không muốn khiến Hà Thu Hà khó xử.
Quý Vân Thư đứng trước cửa, do dự lúc muốn gõ cửa, lúc lại muốn bỏ đi. Qua lại một hồi, ánh nắng đã hun nóng cả sau gáy cô.
Đúng lúc Quý Vân Thư hạ quyết tâm, chuẩn bị gõ cửa bước vào thì cánh cửa đột nhiên được kéo ra từ bên trong.
Quý Vân Thư giật mình, ngẩng mắt lên liền nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc và tuấn tú.
Bùi Dực Phong đã hai năm không về nhà, Quý Vân Thư gần như quên mất lần trước anh trở về là khi nào. Hai năm trôi qua như thoi đưa, Bùi Dực Phong ngược lại còn đẹp trai hơn trong ký ức của Quý Vân Thư.
Mái tóc đen ngắn hơi rối, vẫn còn vương chút ẩm ướt, làm nổi bật đường nét gương mặt sạch sẽ, cân đối của anh. Phần thân trên lộ rõ những đường cơ bắp săn chắc. Có vẻ anh vừa tắm xong, trên bờ vai lộ ra ngoài chiếc áo may ô vẫn còn đọng vài giọt nước chưa khô.
Bùi Dực Phong đứng ở cửa, trên tay cầm một chiếc chậu không. Có vẻ anh định thu quần áo đang phơi trong sân vào.
Vừa rồi Quý Vân Thư mải nghĩ ngợi đến xuất thần, hoàn toàn không để ý anh từ trong nhà đi ra. Bây giờ gặp lại anh, nhìn thấy một Bùi Dực Phong bằng xương bằng thịt chứ không phải cảnh hai người gặp nhau lần cuối rồi âm dương cách biệt trong giấc mơ, nhất thời cô lại không nói nên lời.
“Tiểu Thư?”
Bùi Dực Phong nhận ra Quý Vân Thư đang thất thần, đưa tay huơ huơ trước mắt cô.
“Em sao vậy? Sao không vào?”
Quý Vân Thư hé miệng, định nói không có gì nhưng lại cảm thấy câu ấy quá giả tạo. Cô cúi đầu, giọng có chút buồn bực:
“Anh Bùi, em… em muốn đến thăm bà.”
Bùi Dực Phong nhìn cô một cái, không hỏi thêm, nghiêng người nhường đường.
“Vào đi, vừa nãy bà còn nhắc em đấy.”
Quý Vân Thư đi theo anh vào trong.
Những căn nhà trong dãy sân liền nhau đều được bố trí giống nhau, tầng dưới có một phòng khách và một phòng ngủ, tầng trên có hai phòng ngủ. Dù phần lớn thời gian chỉ có một mình bà ngoại ở nhà, nhưng nhà cửa lúc nào cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Bà ngoại trồng một bụi hoa móng tay trong chiếc chậu đất trước cửa nhà. Hoa đang nở rộ, đỏ đỏ hồng hồng rất đẹp.
Trong phòng khách đặt hai chiếc ghế mây. Một chiếc để trống, bà ngoại thì ngả người trên chiếc còn lại, tay phe phẩy quạt mo, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tóc bà đã bạc trắng nhưng vẫn chải chuốt gọn gàng, trên người còn mặc chiếc áo vải xanh đã giặt đến bạc màu mà bà thích nhất.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)