Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quách Tố Mặc đã hình dung ra con đường thoát thân của mình ngày càng xa vời…
Trong khi thây ma nhỏ đang lo lắng, người đàn ông trong căn phòng nhỏ đã cười gian, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên gương mặt anh ta, đầy vẻ âm u.
Căn phòng nhỏ không bật đèn, một màu đen tối, người đàn ông cao gầy mặc áo blouse trắng cúi xuống, hai tay chống lên hai bên của mặt bàn kim loại màu bạc, ở giữa bàn là màn hình đang phát ra ánh sáng.
Trên màn hình chính là cảnh quay từ robot ở góc phòng, thây ma nào đó lén lút di chuyển chậm rãi đến bồn nước, móng tay đen dài của nó gạt vài cái ống nghiệm, rồi nhanh chóng lấy một cái chai thủy tinh, sau đó lén bỏ thứ gì đó vào túi.
Thế giới này quá nhàm chán, có trò vui rồi đây!
Mạt thế đã bắt đầu được hơn một tháng, quân đội đã thiết lập các căn cứ cho những người sống sót ở nhiều nơi. Trong đó, căn cứ Bắc Đô là kiên cố nhất, đại diện cho hy vọng của nhân loại. Nơi đây từng là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa, chỉ cần nó tồn tại, hy vọng sống sót của mọi người sẽ không tắt.
Trên một con đường dẫn đến căn cứ Bắc Đô, một đoàn xe đang chầm chậm đi tới.
Đoàn xe dừng lại vào lúc hoàng hôn, một nhóm người từ trên xe bước xuống, chính là nhóm của Âu Dương Thanh Việt, những người đã trốn thoát khỏi sự bao vây của lũ thây ma trước đó.
Sau khi xuống xe, Âu Dương Thanh Việt cầm thanh đao quân sự bước thẳng vào một khu sân nhỏ phía trước. Ngay sau đó, Nhan Hoa Nùng nói với các thành viên trong đội vừa xuống xe: “Trời sắp tối rồi, mọi người xuống xe dọn dẹp chỗ nghỉ ngơi đi.”
Khi cô ấy vừa nói xong, đám quân nhân trong đoàn xe bắt đầu làm việc một cách có tổ chức, dọn sạch lũ thây ma, chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi và nấu ăn. Họ hoàn toàn bỏ qua nhóm của Phong Dật và Mộc Uyển Uyển đang đi theo phía sau.
Phong Dật tiến đến gần Nhan Hoa Nùng và nói: “Nhan tiểu thư, tôi thấy thời tiết không ổn, để đề phòng sự cố xảy ra trong đêm, hai đội chúng ta ở chung một sân thì tốt hơn, cô nghĩ sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


