Đối mặt với lời chất vấn của thím Ngưu, Lư Miêu Miêu bật cười: “Thím Ngưu, cái vại dưa cải này là của nhà ai?”
Hình như cũng đúng.
Bà ta lập tức đổi giọng: “Vậy mày đền chum gạo cho tao!”
Lư Miêu Miêu bật cười: “Thím Ngưu, vại dưa là thím nhất quyết muốn mang về. Cháu đã về nhà rồi, thím tự làm vỡ chum gạo ở nhà mình, sao lại bắt cháu đền?”
Thím Ngưu tức đến phát điên.
“Con nhãi, mày làm gì tự mày biết! Chum gạo nhà tao chính là mày làm vỡ!”
Thím Ngưu nói không lại Lư Miêu Miêu, giọng lại lớn gấp mấy lần cô.
Lư Miêu Miêu mím môi không nói.
Người bên cạnh bắt đầu la ó: “Thím Ngưu, bà cũng không biết xấu hổ quá rồi đấy? Con bé đâu có ở nhà bà, nó làm vỡ chum gạo kiểu gì?”
“Bà làm vỡ vại dưa nhà người ta, người ta còn chưa bắt bà đền!”
Không biết từ lúc nào, Giang Nguyên và mấy người bạn như Trương Thành cũng chạy tới.
Đám trẻ đều đứng ra làm chứng: “Cháu ở nhà còn nghe thấy! Chị Miêu Miêu ra cửa còn hỏi thím, chính thím bảo chị ấy mau về. Chị ấy về lâu lắm rồi vại nhà thím mới vỡ!”
Thím Ngưu tức đến ngã ngửa, lập tức trút giận lên người trong thôn: “Đánh rắm! Các người biết cái quái gì! Nó bê vào cho tôi nhưng không đặt ngay ngắn, tôi đỡ đến mỏi tay mới làm vỡ...”
Lư Miêu Miêu cảm thấy lúc này mình đã chẳng cần nói gì thêm.
Thím Ngưu trong thôn xưa nay vẫn gây chuyện như vậy, miệng đầy lời thô tục, chắc từ lâu đã có không ít người nhìn bà ta không vừa mắt.
Quả nhiên lời vừa nói ra, lập tức có người tiếp: “Ngưu Mặt Bự! Chính bà vừa nói là do bà mỏi tay nên mới làm vỡ, sao còn đổ cho con gái nhà người ta?”
“Đúng là không biết xấu hổ! Bình thường bà giở trò vô lại với bọn tôi thì thôi, người ta là học sinh cấp ba trên thị trấn về mà bà cũng đổ vạ, thấy con bé mỏng mặt nên dễ bắt nạt hả?”
“Phì! Chắc bà lại muốn thằng Trụ nhà bà dạy cho một trận rồi!”
Không biết câu nào chọc đúng chỗ đau, môi thím Ngưu run lên hồi lâu mà không tìm được lý do phản bác. Bà ta tức tối ném mạnh nửa chiếc vại vỡ xuống đất, quay người về nhà, đóng cửa đánh “rầm” một tiếng vang trời.
Thím Ngưu hiếm khi chịu xuống nước. Ngày thường vô lý cũng phải quậy ra ba phần, lần này chịu thiệt lớn như vậy mà không giành lại được chút lợi nào, quả thật rất hiếm.
Đợi thím Ngưu vào nhà, mọi người mới cười: “Không ngờ con bé nhà họ Giang này giỏi thật. Một chữ bẩn cũng không nói mà chặn họng mụ già kia đến tắt tiếng, lợi hại!”
Lư Miêu Miêu ngượng ngùng cười: “Hôm nay chuyện này còn phải cảm ơn các chú các bác, các thím các cô đã giúp. Đúng lúc nhà cháu làm dưa ngâm, mai là ăn được rồi. Nếu mọi người không chê, ngày mai đều sang lấy một bát, nếm giúp nhà cháu xem vị thế nào được không?”
Dưa ngâm miễn phí!
Thế thì quá tốt!
Dưa cải, dưa ngâm nhà họ Giang vốn nổi tiếng thơm ngon. Người trong thôn chẳng ai từ chối. Biết số dưa này là Giang Thiệu Phân làm để bán, những ánh mắt lén lút dò xét cũng coi như được giải tỏa.
Lư Miêu Miêu không biết rằng thời này, phụ nữ đã lấy chồng mà suốt ngày chạy về nhà mẹ đẻ, còn ở dài ngày thì rất dễ bị người ta nói ra nói vào.
Hôm nay coi như cô vô tình giúp Giang Thiệu Phân tránh được không ít phiền phức.
Chỉ có vài người âm thầm nghĩ: Dưa ngâm nhà họ Giang tuy ngon, nhưng người nông thôn nhà ai chẳng biết muối dưa cải? Đây đều là kỹ năng sống cơ bản. Ngay cả trên thị trấn, chợ nông sản cũng bán không ít. Giang Thiệu Phân thật sự bán được sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)