Lư Miêu Miêu ngồi trên bệ đá dưới cây đa lớn chưa bao lâu đã thấy bóng Diệp Tử Quyền đang ra sức đạp xe từ xa tới.
Lúc này cô mới nhớ ra mình đặt mua mấy chục cân đồ, vội đứng lên chạy ra đón: “Để tôi giúp!”
Giữa trưa vẫn còn cái nóng cuối thu, cộng thêm đống đồ nặng khiến Diệp Tử Quyền mồ hôi đầy đầu.
Mệt thì đúng là mệt. Nhưng thấy cô béo đã ra chờ sớm như vậy, có lẽ thật sự đang cần gấp, sự mệt mỏi của Diệp Tử Quyền dường như lập tức tan đi khá nhiều.
“Tôi có nói mấy giờ tới đâu. Nếu tôi không tới thì cô định chờ cả buổi chiều à?” Diệp Tử Quyền chống một chân xuống đất giữ xe, hỏi cô.
Lư Miêu Miêu nghĩ bụng: Tôi đâu có đặc biệt ra đây chờ anh, chẳng qua không có chỗ nào để đi thôi.
Nhưng nhìn Diệp Tử Quyền mồ hôi đầy đầu, cô lại hơi chột dạ.
Đây đâu phải thời sau này giao thông phát triển, đến nước khoáng cũng có thể mua cả thùng trên mạng. Chiếc hòm sau xe Diệp Tử Quyền đã được thay bằng hai thùng lớn treo hai bên, nhìn thôi đã thấy nặng. Chở tới đây thật sự không dễ.
Lư Miêu Miêu nói: “Chẳng phải cuối cùng vẫn chờ được anh sao. Dỡ đồ xuống đi. Bao nhiêu tiền? Tôi trả.”
Diệp Tử Quyền báo giá khá thật thà: “Giấm trắng ba hào một cân, đường trắng hai đồng một cân. Ba mươi cân giấm, mười cân đường, tổng cộng hai mươi chín đồng.”
Đây là một khoản tiền lớn.
Giang Thiệu Phân không cho cô nhiều tiền đến vậy, chắc bà cũng không nghĩ cô sẽ mua nhiều thế ngay một lần.
Lư Miêu Miêu lấy số tiền dì út và cậu út lén nhét cho mình, cộng thêm tiền tiêu vặt tìm được trong cặp sách, đếm đi đếm lại cũng chỉ có mười lăm đồng tám hào.
Còn thiếu mười ba đồng hai hào.
Lư Miêu Miêu trước giờ chưa từng thiếu tiền, nhất thời lúng túng:
“Cái đó... bây giờ tôi chỉ có mười lăm đồng tám hào. Tôi đưa anh trước, số còn lại tôi nhất định sẽ trả sớm nhất có thể, được không?”
Nói xong sợ Diệp Tử Quyền không tin, cô vội chỉ về phía nhà bà ngoại: “Tôi tên Lư Miêu Miêu, học lớp 10 ở Trung học số 1 Thân Thành. Đó là nhà bà ngoại tôi. Anh có thể đi cùng tôi qua đó, tôi chứng minh cho anh xem, được không?”
Hồi lâu không thấy Diệp Tử Quyền lên tiếng, Lư Miêu Miêu xấu hổ vô cùng.
Quen dùng điện thoại thanh toán, cô chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày thiếu tiền... Thời đại này đúng là còn nhiều thứ phải học cách thích nghi!
Diệp Tử Quyền dở khóc dở cười.
Nếu nói người hồ đồ thì đâu chỉ có cô béo này, bản thân hắn chẳng phải cũng thế sao? Đến chuyện cô có lấy ra nổi từng ấy tiền hay không cũng chẳng xác nhận trước.
Số giấm trắng và đường trắng này chính hắn cũng mua chịu về.
Nhưng nhìn Lư Miêu Miêu sốt ruột như vậy, Diệp Tử Quyền chỉ có thể nuốt chuyện này vào bụng, lạnh mặt nói: “Vậy cô nhớ trả sớm nhé.”
Giọng Diệp Tử Quyền chẳng mấy dễ nghe, nhưng việc hắn chịu đồng ý vẫn khiến Lư Miêu Miêu mừng rỡ. Cô vội gật đầu: “Được! Tuần sau anh lại tới đây tìm tôi, tôi chắc chắn trả anh tiền!”
Diệp Tử Quyền giúp Lư Miêu Miêu đưa đồ tới cửa nhà bà ngoại Giang rồi quay đầu đi thẳng, chẳng buồn ngoái lại.
Cậu út đã nhổ hết số củ cải, cải thảo và cải tuyết lý hồng tích trong ruộng nhà bà ngoại Giang.
Bà ngoại Giang và mọi người rửa sạch củ cải, thái thành thanh dài, đến lá cũng giữ lại. Trước tiên ướp muối nửa giờ cho ra bớt nước, sau đó rửa sạch nước muối, xếp ngay ngắn, đổ giấm trắng vào rồi thêm nước cho ngập củ cải.
Cuối cùng cho một ít đường trắng, một ít rượu trắng, cắt ớt đỏ khô thành từng đoạn nhỏ bỏ vào, thêm một bát nước dưa cải cũ của bà ngoại Giang, đậy nắp vại lại rồi ngâm như vậy.
Ngày mai đã có thể ăn. Để hai ba ngày, món củ cải ngâm này chắc chắn ngon tuyệt.
Cả buổi chiều, năm mươi cân củ cải, ba mươi cân cải thảo, ba mươi cân cải tuyết lý hồng, thêm các vại nhỏ muối đậu đũa, cà tím, ớt... tổng cộng dùng bảy tám chiếc vại dưa lớn nhỏ, xếp dọc cả một chân tường nhà bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
