Tay Giang Thiệu Phân vẫn thoăn thoắt thái củ cải, cằm hất về phía nồi:
“Mẹ hâm cơm cho con rồi, mau ăn đi. Ăn xong tới hợp tác xã cung tiêu mua ít giấm trắng với đường trắng về.”
Lư Miêu Miêu “vâng” một tiếng, dẫn theo con gà trống chạy đến bên giếng.
Quả nhiên, trên chiếc gáo bầu đặt sẵn một bàn chải mới đã bóp kem đánh răng, chắc chắn là của cô.
Lư Miêu Miêu vui vẻ đánh răng, cũng học theo người thời này, ngậm nước súc miệng ùng ục mấy lần rồi nhổ xuống rãnh bên cạnh. Con gà trống nhìn một hồi, không chịu lép vế, cũng “ò ó o” mấy tiếng theo.
Bữa sáng là một bát cháo khoai lang, một chiếc màn thầu trắng to do bà ngoại Giang tự làm, thêm một quả trứng gà.
Lư Miêu Miêu bẻ một miếng màn thầu nhỏ ném cho con gà trống. Nó ngậm lấy chạy mất, lúc này cô mới cẩn thận bóc trứng, bỏ cả quả vào miệng.
Ăn trứng ngay trước mặt gà... kiểu gì cũng thấy hơi kỳ.
Ăn sáng xong, Lư Miêu Miêu mang theo năm đồng tới hợp tác xã cung tiêu trong thôn.
Thời này trong thôn vẫn chưa phổ biến cửa hàng tạp hóa nhỏ. Nhà dân bình thường không có nguồn hàng, mua bán đồ đạc phần lớn đều tới hợp tác xã cung tiêu.
Mấy năm sau người mất việc ra làm ăn chỉ có ngày càng nhiều. Bây giờ chiếm được tiên cơ mới có thể giúp cả nhà sống những ngày tốt đẹp.
Huống hồ cô có cả một tay nghề nấu ăn, nếu chẳng có chỗ phát huy thì chẳng phải quá lãng phí sao?
Chị nhân viên hợp tác xã thấy Lư Miêu Miêu tuy da ngăm lại mập nhưng tuổi còn nhỏ, gọi mình là chị coi như mình được lợi, nên cũng vui vẻ chỉ đường:
“Hợp tác xã chỉ có từng này thôi, muốn thêm phải chờ đến nửa cuối tháng mới có hàng. Nếu em thiếu thứ gì thì ra dưới cây đa lớn đầu thôn chờ. Khoảng mười giờ sẽ có một cậu thanh niên đạp xe tới. Em cần gì cứ nói với cậu ấy, chắc chắn sẽ kiếm được cho em.”
“Vâng, cảm ơn chị nhiều.”
Lư Miêu Miêu mang đồ về nhà bà ngoại Giang trước: “Mẹ, bà ngoại, hợp tác xã chỉ còn từng này. Phần còn lại con phải ra ngoài tìm người mua thêm.”
Bà ngoại Giang vội dặn: “Miêu Miêu đừng chạy xa nhé, nghe nói gần đây có bọn bắt cóc đấy.”
Lư Miêu Miêu gật đầu: “Bà ngoại yên tâm, con chỉ ở đầu thôn thôi, không đi đâu xa.”
Nói xong cô vội chạy ra ngoài.
Đồng hồ của Giang Thiệu Phân để quên ở nhà, nhà bà ngoại Giang cũng chẳng có đồng hồ. Vừa rồi ở hợp tác xã cô đã liếc nhìn, đã chín rưỡi, bây giờ phải mau ra đầu thôn.
Vừa tới nơi, cô đã thấy một đám người vây quanh một chiếc xe đạp cũ kỹ.
Người này hỏi: “Có kẹp tóc nhựa chưa?”
Người kia nói: “Tôi lấy năm mét dây chun.”
Nào kim chỉ, lưỡi câu, kéo, kẹo sữa, ô mai... người cần thật sự không ít.
Lư Miêu Miêu vội chen vào: “Có giấm trắng với đường trắng không?”
Giang Thiệu Phân muốn mở quầy cơm, cần khá nhiều đấy!
Vừa dứt lời, Lư Miêu Miêu đã ngẩn ra.
Người này... chẳng phải người hôm qua ở hội trường trường học sao? Tên gì nhỉ? À, Diệp Tử Quyền.
Diệp Tử Quyền bị vây kín đến không còn kẽ hở, vậy mà vẫn không bỏ sót Lư Miêu Miêu, hắn nở nụ cười thật lớn: “Ê, cô béo, sao cô lại ở đây?”
Bị gọi là cô béo trước mặt bao nhiêu người, Lư Miêu Miêu vừa xấu hổ vừa bực: “Tôi có quen anh sao? Gọi gì mà gọi!”
Diệp Tử Quyền cười hề hề, cũng không cãi lại, hắn lấy từng món mọi người cần từ chiếc hòm nhiều ngăn buộc sau yên xe ra đưa cho họ.
Đợi mọi người tản hết, hắn mới cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi Lư Miêu Miêu: “Sao cô vẫn còn ở đây?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


