Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Độc Ác Lại Là Lão Tổ Huyền Học !! Chương 4 : Bói Toán

Cài Đặt

Chương 4 : Bói Toán

Lê Yến Kinh vừa tỉnh ngủ mở mắt ra đã thấy có gì đó không đúng.

Cậu nhìn người phụ nữ vẫn đang ngủ say bên cạnh, vẻ mặt có chút ngơ ngác, mình đã lên giường ngủ từ lúc nào vậy?

Là mẹ bế mình lên sao?

Nhưng không phải mẹ chỉ có thể cử động tay trái thôi sao?

Nếu mẹ bế mình lên giường bằng một tay, sao mình lại không có cảm giác gì cả, hay là mình ngủ say quá?

Lê Yến Kinh ngây người nhìn khuôn mặt xinh đẹp nghiêng nghiêng của Lê Chi, đầu mũi thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ của cô, thì ra ngủ cùng mẹ lại có cảm giác như thế này.

Thơm tho, mềm mại.

Lê Yến Kinh bất giác dựa sát vào người Lê Chi, khẽ ngáp một cái rồi lại nhắm mắt.

Khi Lê Chi tỉnh lại, cô cảm thấy cánh tay trái ấm áp, quay đầu nhìn thì thấy Lê Yến Kinh đang áp sát vào mình, bàn tay nhỏ bé nắm chặt ống tay áo của cô.

Cô nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra khỏi ống tay áo, vươn tay qua người cậu để lấy chiếc điện thoại đặt bên gối.

Mở khóa màn hình, vào WeChat, cô thấy A Thần đã gửi tin nhắn và gọi thoại cho cô từ hai tiếng trước.

Nhưng trước khi ngủ cô đã bật chế độ không làm phiền nên không nhận được.

【Chị Chi Chi, em tìm được quả bóng rồi, chị đúng là thần thánh quá!】

【Chị Chi Chi, em về đến nhà rồi, chỉ cần xin lỗi quả bóng là được ạ?】

Ngón tay Lê Chi nhanh chóng lướt trên màn hình, trả lời tin nhắn: “Ừm, cậu xin lỗi xong chưa?”

A Thần trả lời ngay lập tức: “Xin lỗi xong rồi ạ! Em đã xin lỗi mấy chục lần, chỉ thiếu nước quỳ xuống thôi…”

Lê Chi: “Cậu xuống lầu tìm một mảnh đất, chôn quả bóng đi, rồi mua ít tiền giấy đốt cho nó là xong chuyện.”

A Thần: “Vâng, em biết rồi!”

Lê Yến Kinh ngủ một giấc no nê, khi tỉnh lại đã là chạng vạng.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi có ký ức, cậu được ngủ một giấc ngon và thoải mái đến vậy.

Lê Chi đang lướt mạng, cảm nhận được người bên cạnh đã tỉnh, cô liếc nhìn cậu:

“Tỉnh rồi à.”

Lê Yến Kinh nhìn cô, mím môi, từ từ hỏi:

“Là mẹ bế con lên giường à?”

Đôi mày xinh đẹp của Lê Chi khẽ nhướng lên:

“Chứ còn ai nữa, trong phòng bệnh này còn có người khác sao?”

Ánh mắt Lê Yến Kinh dừng lại trên bàn tay trái đang cầm điện thoại của cô:

“Mẹ bế con lên bằng một tay?”

Ngón tay Lê Chi lướt trên màn hình:

“Thế mẹ còn tay nào khác à?”

“Sao con không có cảm giác gì cả… là do con ngủ say quá sao…”

Lê Yến Kinh nói.

“Con muốn có cảm giác gì?”

Lê Chi quay đầu nhìn cậu, thong thả nói:

“Hay là con xuống ghế ngồi đi, mẹ bế con lên lại một lần nữa cho con thỏa mãn cảm giác con muốn.”

Lê Yến Kinh:

“…”

Lê Chi thu tầm mắt lại, nhìn vào màn hình điện thoại:

“Được rồi, mẹ chuẩn bị kiếm tiền đây, con xuống nâng đầu giường lên đi.”

Lê Yến Kinh ngồi dậy:

“Kiếm tiền thế nào?”

Lê Chi mở ứng dụng Âm Phù:

“Livestream kiếm tiền chứ sao.”

Lê Yến Kinh liếc nhìn màn hình điện thoại của cô:

“Livestream kiếm tiền thế nào?”

Lê Chi đổi ID Âm Phù thành “Lê đại sư”:

“Bói toán cho người ta.”

“Bói toán?”

Lê Yến Kinh nhíu mày:

“Đây là cách lừa đảo mới mà mẹ nghĩ ra à?”

Khóe miệng Lê Chi hơi giật giật, cô liếc cậu một cái:

“Lừa đảo cái gì, trong mắt con mẹ làm gì cũng là lừa đảo hết phải không.”

“Bói toán không phải là lừa đảo sao?”

Lê Yến Kinh nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Đó là người khác, mẹ bói toán sao có thể là lừa đảo được.”

Lê Chi mở trang livestream:

“Thôi được rồi, con đừng nói nữa, mau xuống nâng đầu giường lên giúp mẹ đi.”

Lê Yến Kinh ngồi im không nhúc nhích:

“Lê Chi, lừa người là không đúng, chúng ta có thể không có tiền, nhưng không thể lừa người.”

Cậu dừng lại, nói tiếp:

“Mẹ không thể đợi đến khi khỏe lại rồi tìm một công việc đàng hoàng sao?”

Lê Chi khẽ “chậc” một tiếng, cậu nhóc củ cải này cứ lải nhải như Đường Tăng:

“Lê Yến Kinh, con có nâng giường không?”

Lê Yến Kinh từ chối:

“Không.”

Lê Chi không tin là không trị được cậu, cô đưa tay lên chuông đầu giường, ra vẻ sắp nhấn nút:

“Được thôi, vậy mẹ gọi y tá vào nâng.”

Lê Yến Kinh:

“…”

“Sao nào, con làm hay là phiền chị y tá một chuyến?”

Lê Chi hỏi.

“Con làm.”

Lê Yến Kinh lí nhí nói.

Lê Chi đưa tay xoa đầu cậu:

“Con trai ngoan.”

Lê Yến Kinh sững người, rồi phản ứng lại, tai cậu bỗng đỏ bừng lên. Cậu xuống giường mang giày vào rồi nâng đầu giường bệnh lên.

Lê Chi thu tầm mắt lại, chỉnh sửa tiêu đề livestream, điều chỉnh góc điện thoại rồi nhấn nút bắt đầu.

Sau vài phút chờ đợi, vài người lần lượt vào phòng livestream.

Nhất Lãm Chúng Sơn Tiểu: “Streamer, cô đang cosplay bệnh mỹ nhân à?”

Phát ca vật liệu xây dựng AAA: “Streamer mới à, xinh quá, có phải bị bệnh không có tiền nên lên mạng cầu cứu không?”

Tự Thủy Lưu Niên: “Đại sư? Đại sư nhà ai lại ăn mặc như bệnh nhân thế này, streamer đang chơi trò gì vậy?”

Lê Chi nhìn bình luận, mỉm cười:

“Chào mừng mọi người đã đến với phòng livestream, streamer là một đại sư Huyền học thật sự, nếu ai muốn xem bói thì chỉ cần tặng một Douyin Số 1 là được.”

Lê Yến Kinh ngồi bên giường nghe cô nói, mí mắt không khỏi giật giật, cô dám nói mà cậu còn không dám nghe.

Đại Chanh Tử: “666, tôi thấy bối cảnh của cô là ở phòng bệnh, trên người lại mặc đồ bệnh nhân, đầu còn quấn băng, đại sư Huyền học sao lại để mình bị thương được, không phải đều có thể đoán trước nguy hiểm để né tránh sao?”

Tự Thủy Lưu Niên: “Đúng vậy, streamer, hay là cô biểu diễn tài năng gì đi, cần gì phải giả làm streamer Huyền học chứ?”

Phát ca vật liệu xây dựng AAA: “Xinh đẹp thế này sao lại làm chuyện lừa đảo như vậy.”

Hải Miên Bảo Bảo: “Đang mặc đồ bệnh nhân sẵn rồi, chi bằng livestream kể khổ, nói mình bị bệnh nan y, biết đâu có đại gia nào tặng quà cho.”

Lê Chi đối mặt với sự nghi ngờ của họ mà không hề nao núng:

“Thế này đi, tôi sẽ chọn một người trong số các bạn để xem bói miễn phí một quẻ, chọn bạn Hải Miên Bảo Bảo này nhé.”

Đại Chanh Tử: “Đây không phải là người của streamer sắp đặt đấy chứ?”

Nhất Lãm Chúng Sơn Tiểu: “Biết đâu được.”

Hải Miên Bảo Bảo: “Không phải đâu, tôi chỉ đi ngang qua thấy streamer xinh đẹp nên tiện tay vào xem thôi.”

Lê Chi nhướng mày:

“Vậy thì chọn cậu, Đại Chanh Tử nhé, cậu là người hay nghi ngờ streamer nhất.”

Đại Chanh Tử: “Được thôi, vậy streamer xem cho tôi một quẻ đi.”

Ngón tay thon dài của Lê Chi nhấn vào nút kết nối, cằm khẽ hất lên:

“Đã mời cậu kết nối video, đồng ý đi.”

Đại Chanh Tử “chậc” một tiếng:

“Tiểu gia đây thích con gái.”

“Đại Chanh Tử, nói đi, cậu muốn xem gì?”

Lê Chi hỏi:

“Tình duyên, sự nghiệp hay sức khỏe?”

Đại Chanh Tử lấy điếu thuốc trong miệng ra, mân mê trong tay:

“Lê đại sư, cô cứ xem tùy ý đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc