"Còn có thể là ai, đương nhiên là vợ tôi rồi!" Quý Đình Châu bực bội nói.
Bên cạnh anh sao lại không có một người nào dùng được vậy.
"..." Thẩm Hưng rối loạn, nhưng cô ấy không yêu ngài mà!
Quý Đình Châu tự mình nhấn mạnh: "Tình yêu của cô ấy không giống người khác, các cậu không hiểu!"
"..." Ngài vui là được rồi :)
"Tuần sau hình như là lễ kỷ niệm thương mại hàng năm, giúp tôi hẹn trước, tôi muốn đặt hai bộ lễ phục."
"Vâng."
"Buổi đấu giá gần đây nhất của nhà đấu giá Bảo Lợi là khi nào?"
Thẩm Hưng vội vàng mở hộp thư nháp, lấy ra lịch trình vừa mới ném vào thùng rác hôm qua, sau khi xác nhận liền nói: "Tối mai, ngài... muốn tự mình đi sao?"
"Tôi muốn tặng cô ấy một món quà chính thức hơn."
"Phu nhân sao?"
Quý Đình Châu liếc anh ta một cái: "Nếu cậu chỉ biết nói nhảm, chiều nay thì đừng đến nữa."
"..." Xin lỗi, tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức.
"Ngoài tặng quà, còn cách nào khác để dỗ người không?"
Thẩm Hưng đang vắt óc suy nghĩ câu trả lời, lại nghe Quý Đình Châu chợt nói: "Thôi, một tên độc thân như cậu thfi biết cái gì?"
"..." Quý tổng, câu này làm tổn thương người khác đấy!
Quý Đình Châu lấy điện thoại ra, mở công cụ tìm kiếm, nghiêm túc gõ mấy chữ 【Làm thế nào để dỗ vợ】, trong lúc từ khóa hiện ra, lại nhanh chóng sửa thành 【Làm thế nào để dỗ vợ có tính chiếm hữu mạnh】.
Từ khóa tương tự vậy mà lên đến mười nghìn, xem ra vợ của đa số mọi người đều có tính chiếm hữu, hơn nữa người trong cuộc đều cho rằng, vì yêu anh mới chiếm hữu anh.
Cho nên, vợ anh không phải là trường hợp cá biệt!
Trong vô số câu trả lời, chỉ có một câu khiến anh ấn tượng sâu sắc -– Hỏi han ân cần, không bằng chuyển khoản một khoản tiền lớn.
Nhớ đến lần trước cô vì lỡ quẹt thẻ của anh mà vỗ vàng bù đắp, Quý Đình Châu một trận sợ hãi, nếu lúc đó anh lộ ra chút tiếc nuối, sẽ trở thành người đàn ông keo kiệt mà tất cả phụ nữ đều ghét!
Lúc đó anh nên trực tiếp đưa thẻ chính cho cô, cô dùng tiền của mình như vậy, chắc chắn là đang ám chỉ anh, dù không có anh, cô vẫn có thể sống rất tốt!
Mang theo sự hối hận dày đặc, Quý Đình Châu vội vàng mở giao diện chuyển khoản, không chút do dự chuyển cho Ôn Nhiễm một trăm triệu, kèm theo lời nhắn: Anh sẽ tiếp tục cố gắng!
Ôn Nhiễm ngủ nướng một mạch đến tận trưa.
Nếu không bị chuỗi cuộc gọi dồn dập của Kiều Y đánh thức, cô có lẽ sẽ ngủ thẳng đến tận ngày hôm sau. Hậu quả của việc thức đêm chơi game thật sự có chút nghiêm trọng, vừa sảng khoái lại vừa mệt mỏi.
"Mấy giờ rồi?" Ôn Nhiễm nhắm mắt hỏi, giọng điệu đầy vẻ uể oải.
"Trời ạ, đừng nói với tớ là cậu vẫn chưa dậy à?" Kiều Y không thể tin nổi.
"Tối qua thức trắng chơi game, sáng nay lại bị người của công ty gọi dậy ký tên, mệt chết đi được."
"Được rồi thôi đi, cậu cũng chẳng phải đi công ty làm việc, có việc gì đều là người ta tự tìm đến cửa, khi nào than mệt thì có thể nghĩ đến cảm nhận của tớ, một bà chủ công ty giải trí vừa mới thành lập, đang ngập đầu trong công việc chuẩn bị này không?"
Ôn Nhiễm bị cô chọc cười, mặt dày phản bác: "Cậu cũng có thể buông bỏ mà, có ai ép cậu phải phấn đấu đâu."
"Cậu cái đồ vô lương tâm, tớ buông bỏ cuộc sống tự do tự tại, cố gắng xây dựng hậu hoa viên cho hai chúng ta, rốt cuộc là vì cái gì?"
"Được rồi được rồi, tớ sai rồi, cậu gọi điện không phải chỉ để mắng tớ chứ?"
Kiều Y hừ hừ nói: "tớ tổ chức một bữa tiệc, cậu chuẩn bị đi, tối mai tớ đưa cậu ra biển."
"Ra biển?" Ôn Nhiễm bật dậy như cá chép, kích động nói: "Tiệc trên du thuyền?"
Ánh nắng, bãi biển, bikini, trai xinh gái đẹp chơi thâu đêm suốt sáng sao?
Sự kích động của Ôn Nhiễm lọt vào tai Kiều Y lại trở thành kinh ngạc và lo sợ.
Cô lập tức sa sầm mặt, lạnh lùng nói: "Đừng nói với tớ là cậu không đến đấy!"
Trong lòng Ôn Nhiễm gật đầu lia lịa, đến đến đến, nhất định đến!
Nhưng vừa nghĩ đến thiết lập nhân vật mình đang diễn, lập tức hạ nhiệt, làm ra vẻ khó xử nói: "Có những ai vậy?"
Kiều Y lộ ra vẻ mặt "Tớ biết mà", bực bội nói: "Nghệ sĩ đã ký hợp đồng với công ty và những người trong ban quản lý, coi như là một buổi tụ tập nhỏ trước khi khai trương, để mọi người làm quen với nhau, làm nóng bầu không khí, tiện thể thể hiện thực lực của công ty, vì vậy cậu nhất định phải đến!"
"Nhất định sao?" Ôn Nhiễm uể oải nói.
"Nói nhảm, quên tớ đã nói gì hôm đó rồi sao, cậu là đùi vàng của công ty, cậu không đến thì tớ còn thể hiện cái gì nữa!"
"Ồ, vậy được rồi, tớ đến là được rồi, cậu đừng giận." Ôn Nhiễm dịu dàng dỗ dành cô.
Lần đầu tiên nghe cô dỗ dành, Kiều Y vừa tò mò vừa vui vẻ, cũng không so đo nữa: "Vậy quyết định nhé, sáu giờ tối mai tớ đến đón cậu, mặc dù cậu là đại kim chủ, nhưng cũng đừng ăn mặc quá trang trọng, cố gắng ăn mặc bình dị một chút, còn phải thể hiện được sức hút của cậu, biết chưa?"
"Tớ sẽ cố gắng."
"Thôi bỏ đi, bây giờ cậu dậy đi, tớ đưa cậu đi sắm vài bộ, kẻo đến lúc đó cậu lại dọa người ta."
Không phải là cô chê bai gu thẩm mỹ của bạn thân, mà là thực sự bị bộ vest công sở của cô ấy làm ám ảnh, làm bá tổng lâu quá, sự nghiêm khắc cứng nhắc đã ăn sâu vào trong xương cốt, không có chút nào nữ tính.
Vất vả lắm mới lừa được người ta ra ngoài, nhất định phải thể hiện hết mọi sức hút của cô ấy, không được lãng phí một giây nào.
Ôn Nhiễm vội vàng từ chối, "Tôi mới đi mua sắm hôm qua, rất nhiều quần áo còn chưa bóc tem đâu, không cần nữa."
Dù sao cũng vừa mới đạt được tự do tài chính, sau khi trải nghiệm tiêu xài hoang phí đôi chút, vẫn phải tiết kiệm tích lũy, tích tiểu thành đại mới là vương đạo.
"Không được, một tiếng nữa tớ đến đón cậu, cúp máy."
Nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại, Ôn Nhiễm đành phải dậy. Vừa đặt điện thoại xuống, một tin nhắn chuyển khoản đã thu hút sự chú ý của cô.
Cô tiện tay mở ra, liền thấy 【Qúy Đình Châu x tháng x ngày 11 giờ 29 phút chuyển vào tài khoản tiết kiệm số đuôi 0987 của bạn số tiền 100.000.000. Ghi chú: Tôi sẽ tiếp tục cố gắng.】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)