“…” Quý Đình Châu giả vờ bình tĩnh, “Chuyện gì?”
Ôn Nhiễm ngồi xuống lại, nghiêm túc nhìn anh nói: “Từ hôm nay trở đi, dù anh làm gì, có hẹn gì, gặp ai, đi công tác ở đâu, cũng không cần nói cho tôi biết, tôi sẽ không quản anh nữa.”
Quý Đình Châu lặng lẽ siết chặt tay, ba chữ “tại sao” xoay quanh đầu lưỡi rồi lại bị nuốt xuống, biến thành: “Rồi sao nữa?”
“Không còn gì nữa, chỉ nói cho anh biết thôi, để anh khỏi phiền lòng.”
Quý Đình Châu bỗng chốc tức giận bật cười, người bảo anh báo cáo là cô, người không cần anh báo cáo cũng là cô, muốn thì muốn, không muốn thì nhẹ nhàng bỏ qua như vậy, cô thật sự tùy hứng tự tại.
Cơn tức giận vẫn luôn kìm nén của Quý Đình Châu, cùng với lời cảnh cáo của Kiều Y trước khi rời đi, tất cả đều hóa thành sự tủi thân và khó chịu, tuôn ra hết: “Em là muốn ly hôn với tôi sao?”
Ôn Nhiễm ngẩn người một giây, Kiều Y chẳng khác nào thần toán, Quý Đình Châu thật sự được nước lấn tới muốn ly hôn.
“Đang yên đang lành, sao lại nói đến chuyện ly hôn, anh muốn ly hôn sao?” Ôn Nhiễm ném câu hỏi lại, muốn thăm dò ý anh.
Ánh mắt dò hỏi nghiêm túc của Ôn Nhiễm, rơi vào mắt Quý Đình Châu lại biến thành sự khiêu khích trắng trợn, khiến anh đột ngột đứng dậy, quát lớn: “Em đừng hòng!”
Ôn Nhiễm ngơ ngác nhìn bóng lưng giận dữ rời đi của anh.
Anh lại giận nữa rồi?
Sự bỏ đi đầy tức giận của Quý Đình Châu không chỉ khiến Ôn Nhiễm ngạc nhiên mà Hứa Tri Thành cũng bối rối. Cậu chủ hôm nay quá đáng quá, phu nhân dịu dàng như vậy, anh ta lại dám lớn tiếng với cô?
Trong đầu Hứa Tri Thành bất chợt hiện lên bốn chữ -- _ỷ sủng sinh kiêu_ (được nuông chiều mà sinh hư).
Anh liếc trộm Ôn Nhiễm một cái, cố gắng hòa giải: "Cậu chủ hôm nay khó có được về nhà sớm, tôi còn tưởng là chuyện tốt, nhưng xem ra, e là gặp phải vấn đề khó khăn rồi. Cậu chủ từ trước đến nay luôn ôn hòa nho nhã, rất ít khi mất bình tĩnh, phu nhân người đại lượng, đừng chấp nhặt với cậu chủ."
Hứa Tri Thành vừa nói vừa quan sát sắc mặt Ôn Nhiễm, thấy cô im lặng, trong lòng liền có chút không chắc chắn.
Đang định tiếp tục an ủi, lại nghe cô nói: "Tôi đi xem anh ấy."
Hứa Tri Thành sững người, sau đó vội vàng gật đầu: "Vâng vâng, vậy thì tốt quá."
Không phải Ôn Nhiễm cố ý muốn lấy lòng, cô chỉ là không muốn tự mình suy nghĩ lung tung.
Tính cách nam chính thật khó nắm bắt, mặc kệ anh ta không phải là chuyện tốt sao? Không cầu anh ta cảm động rơi nước mắt, nhưng ít nhất cũng không nên phản ứng như vậy chứ?
Lúc trước trả tiền cho anh ta, cô đã cảm thấy không đúng, bây giờ lại có xu hướng biến thành nghiêm trọng hơn, cứ tình trạng này, cô làm sao có thể triển khai công việc "hiền thê" sau này được.
Ôn Nhiễm làm việc luôn giữ vững một thái độ -- tuyệt đối không làm việc vô ích.
Cô phải nắm rõ nhu cầu của anh ta mới có thể làm tốt "hiền thê" này.
Quý Đình Châu về phòng thay đồ ngủ ở nhà, đi thẳng đến thư phòng, lấy lại công việc chưa xử lý xong ở công ty, nhưng lại không thể nào tập trung tinh thần.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Ôn Nhiễm nghiêm túc hỏi anh ta có muốn ly hôn không.
Càng nghĩ anh càng cảm thấy uất ức, người muốn kết hôn cũng là cô, người muốn ly hôn cũng là cô, sau khi gặp Ôn Nhiễm, anh ta đã mất quyền tự chủ, giống như một món đồ chơi, gọi đến thì đến, xua đi thì đi, thật đáng ghét!
Bây giờ anh đã ngoan ngoãn như vậy rồi, cô còn chỗ nào không hài lòng? Đã kết hôn rồi, chẳng lẽ không nên sống cho tốt sao?
Ly hôn là tên con nít nhà ai, muốn nói là nói được sao?
Thật là vô lý!
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên, Quý Đình Châu tưởng là quản gia mang cà phê đến, liền thay đổi tư thế uể oải, thẳng lưng ngồi ngay ngắn.
"Vào đi."
Theo sau mệnh lệnh lạnh lùng này, Ôn Nhiễm bưng chén tuyết yến đẩy cửa bước vào.
Quý Đình Châu không ngẩng đầu lên, vẫn xử lý công việc, cho đến khi một đôi tay trắng nõn thon dài lướt qua bàn làm việc của anh, cùng với tiếng chén đĩa va chạm nhẹ, trong lòng Quý Đình Châu thoáng qua một tia vui mừng bí mật.
"Vậy thì sao, nếu em không có ý này, tôi sẽ cảm nhận được sao?" Quý Đình Châu dứt khoát mặt dày bày tỏ sự bất cần.
Ôn Nhiễm tức đến bật cười: "Nếu anh thật sự biết đọc suy nghĩ, sao không đến S.H.I.E.L.D. nhận một nhiệm vụ trừ gian diệt bạo, ở lại Lăng Việt không thấy phí tài sao?"
Quý Đình Châu: "..." em đang mỉa mai tôi!
Thấy anh bị chọc đến mặt mày tái mét, Ôn Nhiễm thở dài, ngồi xuống ghế sofa đối diện anh, bình tĩnh nói: "Tôi không đến để cãi nhau với anh, tôi muốn nói chuyện với anh."
Quý Đình Châu đột nhiên nhìn cô, trong mắt mang theo vẻ phẫn nộ "Tôi biết ngay là không có chuyện gì tốt".
Vì vậy, Ôn Nhiễm lại kiên nhẫn bổ sung một câu: "Không phải ly hôn, cũng không phải ly thân!"
Ôn Nhiễm thấy Quý Đình Châu lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm, tuy kín đáo nhưng cô vẫn nhận ra.
Xem ra, vừa rồi anh chỉ là đang giận dỗi, không phải thật sự muốn ly hôn.
Vì mục tiêu nhất trí, vậy thì dễ rồi.
Quý Đình Châu buông tài liệu xuống, dựa lưng vào ghế, lạnh lùng nói: "Em muốn nói gì?"
Ôn Nhiễm đi thẳng vào vấn đề: "Những gì tôi vừa nói không phải là lời nói tức giận, cũng không phải là muốn thăm dò phản ứng của anh, tôi thật sự quyết định không can thiệp vào bất kỳ chuyện gì của anh nữa, buông tha cho anh, cũng buông tha cho chính mình."
Quý Đình Châu lặng lẽ siết chặt tay, kìm nén sự nghi ngờ đang cuồn cuộn trong lòng, hỏi tiếp: "Ýem cô là gì?"
Buông tha cho anh, cũng buông tha cho chính mình là gì, không còn yêu nữa? Chán ghét rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


