Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ cố chấp hóa cá mặn xuyên sách Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

“Cậu còn chưa thử qua, làm sao biết điểm hứng thú của mình nằm ở đâu? Qúy Đình Châu ngoài khuôn mặt ra, căn bản không có điểm nào đáng khen, vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo, lại còn là cỗ máy làm việc không hiểu phong tình, tớ thật sự không hiểu nổi, anh ta rốt cuộc có điểm nào thu hút cậu, cậu thật sự cam tâm thủ tiết cả đời vì anh ta sao?”

Ôn Nhiễm thầm nghĩ, đương nhiên là không thể nào rồi, nguyên chủ lúc này mới 24 tuổi, đợi cô trải nghiệm cuộc sống phu nhân hào môn vài năm, đến tuổi ba mươi như hổ đói, lại mở ra một kiểu thú vui khác của phú bà.

Cô đã lên kế hoạch hết rồi.

“Sớm muộn gì tớ cũng sẽ được ăn.” Ôn Nhiễm thề thốt.

Kiều Y lại không hề dao động, dù sao cô ấy cũng đã nghĩ cách vỗ béo cái miệng của Ôn Nhiễm rồi, sớm muộn gì cô cũng sẽ vứt bỏ Qúy Đình Châu như giày rách.

“Không nói nhảm với cậu nữa, chúng ta nói chuyện chính sự.”

“Chuyện gì?”

Kiều Y lấy máy tính bảng từ trong túi ra, ra hiệu: “Hôm nay tớ đến công ty tìm cậu, thực ra là muốn rủ cậu hợp tác, cùng nhau gây dựng sự nghiệp.”

Liên quan đến công việc, Ôn Nhiễm tràn ngập kháng cự, cô không làm chủ tịch là để hưởng thụ cuộc sống an nhàn, chứ không phải để tự tìm việc cho mình.

Thấy cô mãi không động đậy, Kiều Y sốt ruột, trực tiếp nhét máy tính bảng vào tay cô, nhấn mạnh: “Biết cậu bận, không có thời gian quản lý những dự án dưới mười triệu, nhưng đây không chỉ là dự án, mà còn là vườn hoa an dưỡng tuổi già của chúng ta.”

“Vườn hoa? Dự án viện dưỡng lão?”

“Ừm ~ cũng có thể nói như vậy.”

Ôn Nhiễm lật xem tài liệu, khi nhìn thấy danh hiệu công ty giải trí và đủ loại hình ảnh cùng tiểu sử của các mỹ nam, cô giật mình.

“Cậu gọi đây là dự án dưỡng lão?” Nhiều gương mặt trẻ trung và thân hình cường tráng như vậy, lớn tuổi rồi có thể hưởng thụ nổi không?

“Vậy gọi là kế hoạch hậu cung?”

“…”

Ôn Nhiễm lại bị cô ấy làm cho không nói nên lời, đương nhiên cô biết đây là nỗ lực của Kiều Y để kéo nguyên chủ vào vực sâu của cuộc sống xa hoa trụy lạc, khiến cô thay lòng đổi dạ, từ đó bỏ rơi Qúy Đình Châu.

Liếc thấy đối phương vẻ mặt không nói nên lời, Kiều Y vội vàng nịnh nọt: “Cứ coi như tớ bịa đặt, lôi kéo phụ nữ đã có gia đình xuống nước, tớ thật sự không đành lòng nhìn cậu chết trên một cái cây cong queo, tớ muốn cho cậu cả một khu rừng.”

Ôn Nhiễm trong lòng vô cùng cảm động, có bạn thân như vậy, còn cần chồng làm gì nữa!

Nhưng mà, cô vẫn chưa trút bỏ được hào quang "chung tình", những miếng thịt tươi trẻ này đành tạm thời không có duyên với cô.

“Cậu không phải đang giúp tớ , mà là đang hại tớ .” Ôn Nhiễm nghiêm nghị nói.

“tớ đã lật bài ngửa rồi, cậu còn suy nghĩ gì nữa, cậu sẽ không định hỏi ý kiến Qúy Đình Châu đấy chứ,tớ cảnh cáo cậu, nếu cậu thật sự làm vậy, chúng ta tuyệt giao!”

“Chúng ta đều tự làm việc của mình.”

“Vậy chẳng phải xong rồi sao, nhanh ký tên đi, vốn đã đủ rồi, cậu chỉ cần đứng tên, ngồi chờ chia lợi nhuận, tiện biết bao, chủ động đưa tiền cho cậu mà cậu cũng không cần, đừng để tớ cảm thấy mình đang tự làm mình mất giá trị!”

“Dừng lại, tớ không cho phép cậu hạ thấp bản thân, tớ ký, tớ ký, tiểu tổ tông!”

Nhận được chữ ký, Kiều Y cuối cùng cũng yên tâm, đã lên thuyền giặc rồi, muốn xuống cũng khó!

“Nói đến đây, hôm nay sao cậu không đến công ty?”

Kiều Y lúc này mới nhớ ra vấn đề mà cô ấy muốn hỏi nhất.

“Hôm qua tớ đã từ chức chủ tịch hội đồng quản trị, dự định lui về hậu trường hưởng thụ cuộc sống.”

“Hả?” Kiều Y ngạc nhiên, “Cậu không đùa chứ, cậu là người cuồng công việc, sát thần nơi công sở, cứ thế lui xuống, cam tâm sao?”

“Từ trước đến nay tớ luôn đặt sự bất an của mình lên trên sự kiểm soát tuyệt đối, bất kể đối với việc gì hay đối với người nào, lâu dần tôi phát hiện bản thân ngày càng không vui, thậm chí không thể cảm nhận được ý nghĩa của sự sống, Qúy Đình Châu bị tớ ép đến mức không thở nổi, luôn trốn tránh tớ , cấp dưới vì e ngại uy quyền của tớ , ai nấy đều lo sợ, cứ tiếp tục như vậy, tất cả mọi người đều sẽ sụp đổ.”

Khi Ôn Nhiễm nói những lời này, cô nghĩ đến việc nguyên chủ sống trong tâm trạng áp lực, buồn bã, chán đời, tuyệt vọng trong thời gian dài, cảm nhận được toàn bộ là cuộc sống bị che phủ bởi một lớp vải đen, không nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào.

“Khi tớ nói ra mấy chữ lui về hậu trường, cả người đột nhiên nhẹ nhõm, khoảnh khắc đó tớ mới biết, từ trước đến nay đều là tớ tự hành hạ bản thân, tự trói mình vào xiềng xích, còn kéo theo những người bên cạnh chôn cùng, thật ích kỷ.”

Nếu nguyên chủ đã chết một lần, chắc cũng sẽ giống cô, muốn tận hưởng nhiều hơn những điều tốt đẹp của nhân gian, không để bản thân bị trói buộc bởi sự bất an.

Kiều Y đau lòng nắm lấy tay cô, “Đồ ngốc, đây không phải lỗi của cậu.”

Là bạn thân của Ôn Nhiễm, cô ấy rất rõ nguyên nhân dẫn đến sự cố chấp và bất an của Ôn Nhiễm.

Ôn phụ ngoại tình thành tính, Ôn mẫu vì sĩ diện, cố gắng kiềm chế bản thân làm một người vợ hiền, kết quả vẫn không giữ được trái tim của ông ta, trong một lần bùng nổ cảm xúc, Ôn mẫu đã cướp vô lăng, kéo Ôn phụ cùng chết.

Lúc đó Ôn Nhiễm mới sáu tuổi, khi tin dữ truyền đến, cả giới hào môn đều chấn động, mọi người đều nói mẹ của Ôn Nhiễm bị điên, là bà ấy đã giết chết bố cô.

Nhưng lúc đó Ôn Nhiễm đã nói với cô ấy, mẹ rất yêu bố, bà ấy chỉ sợ mất đi ông ấy.

Bóng ma tuổi thơ khiến cô luôn nghi ngờ đàn ông, dù biết Qúy Đình Châu không phải Ôn phụ, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc lặp lại vết xe đổ của Ôn mẫu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc