Hôm qua cô mệt quá, không biết từ lúc nào đã ngủ gục trên bàn học, sáng nay tỉnh dậy lại thấy mình nằm trên giường.
Chắc là Lan Tâm cùng mọi người đưa cô lên, cô cũng lười nghĩ nhiều.
Đi chân trần xuống giường, đi thẳng ra ban công bên ngoài, gió ấm mang theo hương hoa thoang thoảng lướt qua mái tóc mai, nhắm mắt hít sâu một hơi, thật thoải mái~
Ánh nắng, cây xanh, hương hoa và gió nhẹ, tất cả đều khiến tâm trạng người ta vui vẻ.
Sau khi rửa mặt qua loa, Ôn Nhiễm đi thẳng đến bàn học, muốn nhanh chóng xây dựng tổ ấm an lạc của mình, kết quả không thấy bản thiết kế đâu, chỉ thấy một xấp dày lịch trình.
Nhìn lịch trình dày đặc với đủ loại ký hiệu màu sắc, Ôn Nhiễm đau đầu.
Cô đã xuyên sách rồi mà sao vẫn còn nhiều tài liệu phiền phức thế này.
Nhận ra đó là "đơn xin phép" của Quý Đình Châu dành cho nguyên chủ, Ôn Nhiễm thoáng thương hại Quý Đình Châu một giây.
Tội nghiệp, đã học được cách chủ động báo cáo rồi, phải chịu đựng bóng ma lớn đến mức nào mới có thể làm ra hành vi tự ngược đãi bản thân như vậy chứ.
Chậc chậc chậc, xem ra cần phải nói chuyện rõ ràng với anh ta rồi.
Ôn Nhiễm không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp ném tài liệu vào máy hủy giấy, sau đó cầm bản thiết kế đi tìm Hứa Tri Thành.
Nếu Quý Đình Châu biết thành ý của mình bị nghiền nát không chút do dự, chắc sẽ tức đến nhồi máu cơ tim mất.
Tuy nhiên, điều này không nằm trong phạm vi cân nhắc của Ôn Nhiễm.
Sau khi nghe xong yêu cầu và ý tưởng của Ôn Nhiễm, Hứa Tri Thành lập tức liên hệ với một đội thi công, tất cả mọi người trong nhà đều tập trung vào việc cải tạo, không còn thời gian để ý đến chuyện khác.
Vì vậy, khi Quý Đình Châu khó khăn lưams tìm được cớ quên tài liệu ở nhà, gọi điện muốn dò xét thái độ của Ôn Nhiễm sau khi xem "thành ý" của anh, lại không có ai nghe máy.
Cuối cùng cũng có người nghe, nhưng tiếng ồn ào trong điện thoại làm anh đau đầu, mơ hồ nghe thấy vài từ như thi công và phu nhân cải tạo phòng chiếu phim, anh lập tức nghĩ đến bản thiết kế đó, liền cúp máy, không làm phiền nữa.
Chỉ là, từ lúc cúp máy, Quý Đình Châu không thể tập trung làm việc được nữa, trong đầu cứ bất chợt hiện lên hình ảnh Ôn Nhiễm tối qua xuống lầu, hình ảnh cô ngáp, hình ảnh cô thổi nguội chén tuyết yến, còn có hình ảnh cô gục trên bàn học chảy nước miếng.
Mỗi một hình ảnh đều rất sống động, như thể chạm vào được, nhưng càng nhớ rõ, anh càng hoảng sợ.
Anh mới vừa quen với những hành động của cô, vậy mà cô lại đột nhiên mất hứng thú, thật kỳ lạ!
Bên này, Quý Đình Châu chìm trong u sầu, còn bên kia, Ôn Nhiễm đang trao đổi yêu cầu của mình với đội trưởng đội thi công.
Đội trưởng còn khá trẻ, khoảng ngoài bốn mươi, trông có vẻ thật thà, ấn tượng ban đầu cũng tốt, nhưng khi nói đến yêu cầu về vật liệu trang trí của Ôn Nhiễm, anh ta cuối cùng không nhịn được, lộ ra sơ hở.
Hắn bắt đầu giới thiệu cho Ôn Nhiễm về việc mình quen biết với một nhà cung cấp vật liệu xây dựng nào đó, nói về những ưu điểm của vật liệu bảo vệ môi trường thương hiệu XX mà bên đó cung cấp độc quyền, hướng dẫn cô chọn các loại vật liệu gắn mác "bảo vệ môi trường, không formaldehyde, chứng nhận EU".
Ôn Nhiễm ra vẻ lắng nghe chăm chú, nhưng thực chất trong lòng đang tính toán, lát nữa phải liệt kê danh sách vật liệu cần dùng, không cho anh ta có cơ hội lách luật.
Dù sao cô cũng đã làm việc trong lĩnh vực thiết kế nội thất bảy năm, các công trường xây dựng và chợ vật liệu mà cô đã đi qua có thể vòng quanh trái đất một vòng.
Những vật liệu cao cấp được gọi là đó, đều là vật liệu thông thường được gắn mác cao cấp, chuyên lừa gạt những chủ nhà "ngu ngốc lắm tiền", trước đây cấp trên của cô rất thích làm những việc thất đức này.
Giờ đây, với tư cách là người trong cuộc, cô chắc chắn sẽ không cho phép chuyện này xảy ra, tiền của ai mà chẳng phải làm ra, cứ tưởng người giàu đều là kẻ ngốc sao.
Chỉ riêng điểm này, Ôn Nhiễm đã cảm thấy vẻ ngoài thật thà của người này thật đáng ghét.
Đối phương vẫn thao thao bất tuyệt, Ôn Nhiễm đã chán ngấy, cô trầm giọng nói: "Vật liệu cần dùng tôi đã lập danh sách, lát nữa sẽ cho người đi mua trực tiếp, nhất định phải hoàn thành công trình đúng tiến độ và yêu cầu, chậm một giờ, tôi sẽ khiến anh biến mất khỏi ngành này, hiểu chưa?"
Vẻ đẹp của thân xác cũ mang tính công kích, đặc biệt là khi cô nghiêm mặt, khí chất lạnh lùng lan tỏa khắp người trong chớp mắt, đủ khiến người ta run sợ.
Đội trưởng nhìn thấy dáng vẻ khó gần của cô, ý đồ xấu xa lập tức tan biến, dùng khuôn mặt thật thà nói: "Vâng vâng vâng, nhất định sẽ hoàn thành đảm bảo chất lượng, cô yên tâm, cô yên tâm."
Đối với hành vi cố ý làm nhiễu loạn thị trường, lừa gạt khách hàng để trục lợi này, Ôn Nhiễm rất phản đối, trước đây không có quyền, bây giờ cô có, chắc chắn sẽ không dung túng.
Ôn Nhiễm quay người rời đi, Hứa Tri Thành vội vàng theo sau, cẩn thận hỏi: "Nếu phu nhân không hài lòng, tôi có thể liên hệ với một công ty khác, không cần phải tức giận."
Hứa Tri Thành cũng không biết tại sao phu nhân đột nhiên nổi giận, ông ta thấy đối phương khá chuyên nghiệp, hơn nữa họ đã hợp tác nhiều lần rồi.
"Tôi không tức giận, tôi chỉ thấy người này không thật lòng, chỉ cần học hết chín năm nghĩa vụ, cũng nên biết gỗ tự thân có chứa thành phần formaldehyde, cái gọi là không formaldehyde đều là chiêu trò lừa đảo của thương nhân, dù là tiêu chuẩn châu Âu hay tiêu chuẩn quốc gia, cũng chỉ là giảm hàm lượng formaldehyde xuống mức an toàn cho cơ thể con người thôi, nếu anh thật sự nghe lời anh ta chọn tiêu chuẩn EU, tiền bỏ ra đắt gấp mấy lần không nói, vật liệu cũng giống như tiêu chuẩn quốc gia."
"Còn có cách nói như vậy sao?" Hứa Tri Thành cảm thấy mình lại học thêm được kiến thức mới, nhưng nói đi cũng phải nói lại, phu nhân khi nào lại chuyên nghiệp như vậy?
"Không ngờ phu nhân lại am hiểu cả kiến thức về ngành trang trí, thật lợi hại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)