Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Ngu Nhược Khanh rốt cuộc cũng có chút hứng thú, liếc nhìn giá cả phía dưới, mỗi cuốn sách đều là hai trăm điểm số, đối với nàng hiện tại vẫn là một khoản tiền khổng lồ, bèn ghi nhớ trong lòng trước, sau đó đóng giao diện lại.

Thu hồi giao diện xong, chủ phong của Huyền Sương Tiên Tông đã hiện ra ngay trước mắt.

Quỳnh lâu ngọc vũ trên chủ phong tựa như một con kim long, từ triền núi bên cạnh uốn lượn bò tới, men theo sườn núi chủ phong xoay quanh thân núi, cứ thế vươn lên thẳng đến đỉnh núi chìm trong mây, trông vô cùng nguy nga tráng lệ, khiến người ta đứng trước ngọn núi cao này không khỏi nín thở.

Nơi đây là địa phương náo nhiệt phồn thịnh nhất tông môn, cũng là trung tâm của Huyền Sương Tiên Tông, ánh mặt trời rải xuống những mái ngói liên miên không dứt của các cung điện ngọc lầu, nhuộm lên một tầng kim quang mỏng manh, ẩn hiện trong sương mù, mờ ảo tựa như cung khuyết trên trời cao.

Cung điện dành cho lớp học của đệ tử thân truyền lần này hẳn là ở Nhật Nguyệt Điện phía bắc chủ phong, Ngu Nhược Khanh thả con hạc giấy nhỏ mà Hoắc Tu Viễn đưa cho nàng dẫn đường trước khi đi, rồi đi theo hạc giấy về phía trước.

Không bao lâu sau, xuyên qua từng sợi sương mù, Nhật Nguyệt Điện đã xuất hiện trước mặt nàng.

Ngu Nhược Khanh đáp xuống đỉnh núi, thu hồi pháp bảo, cất bước đi vào trong điện.

Xích Luyện Phong đường xa, lần này nàng cố ý đi sớm hơn không ít, đến chủ phong còn sớm hơn thời gian yêu cầu nửa canh giờ, không ngờ vừa bước vào Nhật Nguyệt Điện, bên trong đã gần như ngồi kín chỗ.

Bốn vị trưởng lão còn lại tổng cộng có 22 đệ tử thân truyền, con số này ở Tu Chân Giới là vô cùng kinh người.

Có thể được trưởng lão tiên tông nhận làm đồ đệ, đó nhất định phải là thiên chi kiêu tử vạn người mới có một, các trưởng lão tiên môn khác thu nhận được một hai người đã là vô cùng không dễ, cũng chỉ có đệ nhất tiên tông Huyền Sương mới có thể gom hết kỳ tài thế gian, thu được nhiều hạt giống tốt như vậy.

Đương nhiên, nguyên tác liệt kê ra nhiều thiên tài như thế, bản chất vẫn là để làm nổi bật sự thiên phú dị bẩm vượt trội hơn người của nhóm nhân vật chính.

Nàng vừa bước vào điện, các đệ tử vốn đang trò chuyện với nhau lập tức im bặt, ánh mắt sôi nổi quét về phía nàng.

Ngu Nhược Khanh cùng đám đệ tử thân truyền này không phải là chưa từng chạm mặt, trong các cuộc thí luyện và tiểu bỉ nội môn mấy năm nay, nàng đã để lại cho bọn họ bóng ma tâm lý khó có thể xóa nhòa.

Nàng giống như đám mây đen lặng lẽ, ngày thường chưa bao giờ có tin tức, chỉ xuất hiện trong các cuộc tỷ thí, mặt vô cảm giành chiến thắng, rồi lại lặng yên không một tiếng động rời đi.

Bất luận những đệ tử khác ở sư môn của mình được tâng bốc ra sao, được thổi phồng lên tận mây xanh thế nào, được trưởng lão coi trọng bao nhiêu, đều sẽ bị Ngu Nhược Khanh vô tình đập tan sự tự tin trong các cuộc tỷ thí.

Vốn dĩ Giang Nguyên Sương đã bất hòa với các trưởng lão khác, Ngu Nhược Khanh lại là cái máy chiến thắng vô tình cứ xuất hiện là vả mặt người ta, hiện giờ nhìn thấy nàng, các đệ tử thân truyền không khỏi trầm mặc.

Vạn Tông Đại Bỉ lần này cũng không phải tất cả mọi người đều có thể tham gia, bên trong Huyền Sương Tiên Tông cũng cần sàng lọc khảo hạch.

Ngu Nhược Khanh khủng bố như vậy, đại khái chỉ cần nhìn thấy nàng một cái, bọn họ liền biết danh sách xuất chiến cuối cùng lại mất đi một vị trí.

Ngu Nhược Khanh cũng không để ý ánh mắt soi mói của người khác, nàng đảo mắt nhìn quanh toàn bộ đại điện, cũng không phát hiện ra nhân vật nào đặc biệt.

Nàng vừa băng qua đại điện, ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, vừa thầm hỏi trong lòng:

"Những nhân vật khác đâu rồi?"

"Bốn nhân vật quan trọng đều không có mặt ở Nhật Nguyệt Điện."

Hệ thống đáp.

Ngu Nhược Khanh có chút buồn bực, nhưng ngẫm lại cũng phải, nhân vật chính luôn là người xuất hiện cuối cùng để áp trục, nào có đạo lý đến sớm bao giờ.

Khoảng cách đến giờ học còn nửa canh giờ nữa, cứ chờ là được.

Không biết có phải do nguyên nhân nàng xuất hiện hay không, trong điện không còn không khí trò chuyện sôi nổi như trước khi nàng bước vào, tiếng nói chuyện của các đệ tử đều nhỏ đi rất nhiều.

Quả nhiên như Ngu Nhược Khanh dự đoán, nửa canh giờ sau, ngay sát giờ quy định, một bóng người bước vào trong điện.

Ngu Nhược Khanh ngẩng đầu lên, liền không khỏi ngẩn ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc