Nghĩ vậy, Ngu Nhược Khanh liền trầm mặt xuống.
"Ta chỉ là nhìn bọn chúng không thuận mắt mà thôi, không liên quan gì đến các ngươi."
Ngu Nhược Khanh lạnh lùng nói: "Là đệ tử nội môn mà lại để đệ tử nội môn khác ức hiếp, ta với loại người như các ngươi không có gì để nói."
"Không, không phải như vậy......"
Dường như sợ nàng hiểu lầm bọn họ là kẻ hèn nhát, tên đệ tử cầm đầu vội vàng giải thích: "Chúng ta và bọn họ đều xuất thân từ tu tiên thế gia, bởi vì nguyên nhân gia tộc, cho nên chúng ta mới không dám phản kháng......"
"Đã sớm nghe nói tu tiên thế gia đều là mấy thứ mặt hàng phong kiến thế tục, hiện giờ vừa thấy quả nhiên là như vậy."
Không đợi bọn họ giải thích xong, Ngu Nhược Khanh đã lãnh đạm cắt ngang: "Đã nguyện ý giậm chân tại chỗ như vậy thì cần gì phải đến Huyền Sương Tiên Tông? Chi bằng nhân lúc còn sớm cút về làm chó săn cho gia tộc các ngươi đi, cũng đỡ lãng phí tài nguyên của môn phái!"
Giọng nói của Ngu Nhược Khanh cũng không lớn, nhưng lọt vào tai mấy đệ tử mới nhập nội môn này lại tựa như sấm sét nổ vang.
Bọn họ ngẩn ngơ nhìn vị tiểu sư thúc trẻ tuổi lạnh lùng như băng sương, nhất thời khó có thể hoàn hồn.
Đúng vậy, bọn họ vốn xuất thân từ những tiểu gia tộc phụ thuộc vào sáu đại thế gia, mà ngay trong chính nhà mình, họ cũng chỉ là những nhân vật nhỏ bé không được coi trọng.
Thế lực thế gia quan hệ chặt chẽ, nếu đặt ở trước đây, bọn họ bị đưa đi để lấy lòng Tạ gia, làm gã sai vặt hạ nhân cho Tạ sư huynh cũng là chuyện bình thường, đừng nói hắn muốn đánh bọn họ, cho dù Tạ thiếu gia muốn giết chết bọn họ, phỏng chừng cũng chẳng cần bồi thường bao nhiêu tiền.
Nhưng khi bước vào Huyền Sương Tiên Tông, câu đầu tiên trưởng lão nói chính là bảo bọn họ hãy quên đi hết thảy quá khứ cùng thân phận ngoài cửa sơn môn, vậy mà bọn họ lại ở chỗ này lãng phí thời gian, cam tâm tình nguyện bị Tạ Hạo Hiên ức hiếp mà không dám phản kháng......
Bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì vậy?
Tiên tông nhiều đệ tử như thế, ngày thường chẳng ai thèm đánh thức bọn họ, cũng chỉ có vị tiểu sư thúc nhìn như nghiêm khắc sắc bén này nguyện ý tốn nhiều lời mắng bọn họ tỉnh ngộ......
"Tiểu, tiểu sư thúc, chúng ta thật sự biết sai rồi."
Các đệ tử không kìm được nức nở nói.
Ngu Nhược Khanh tưởng rằng mình đã dọa khóc người ta, nàng rất hài lòng.
Nhưng nhìn đám trẻ con này nước mắt lưng tròng, nếu nàng cứ thế rời đi mà không nói gì thêm thì hình như chẳng có chút khí thế nào.
Nàng biết rất nhiều vai phản diện trước khi rời đi đều phải buông lời hung ác.
"Nói miệng không bằng chứng, các ngươi nói biết sai là thật sự biết sai rồi sao?"
Ngu Nhược Khanh lạnh lùng nói: "Cũng đi lãnh phạt đi."
"Đi, đi Trừng Giới Đường sao?"
Tiểu đệ tử ngơ ngác hỏi.
Biểu tình kia của bọn họ giống như chỉ cần Ngu Nhược Khanh bảo đi, cho dù không bị dán bùa chú, bọn họ cũng sẽ chủ động đi ngay lập tức.
"Viết một ngàn chữ, kiểm điểm lại tất cả lời nói việc làm của bản thân ngày hôm nay."
Ngu Nhược Khanh lạnh lùng ra lệnh.
Nói xong câu đó, nàng xoay người nhảy lên con rối phi hạc, rời khỏi núi Nguyên Thủy.
Ngồi trên lưng hạc, Ngu Nhược Khanh vô cùng hài lòng.
Cách làm vừa nghiêm khắc lại vừa chứa đựng sự ôn nhu của tiểu sư thúc khiến trong lòng mọi người đều vô cùng cảm động, bọn họ hận không thể lập tức trở về viết kiểm điểm ngay bây giờ, sau đó nỗ lực tu luyện, để không phụ lòng nàng hôm nay đã lãng phí thời gian vì bọn họ.
Chỉ là...... bọn họ còn chưa biết tên tiểu sư thúc gọi là gì, hơn nữa viết xong kiểm điểm thì nên đi đâu nộp cho nàng đây?
Mấy người đang ngẩn người thì đúng lúc này, các đệ tử nội môn khác đều từ bên ngoài chạy ùa vào sân.
"Xảy, xảy ra chuyện gì vậy, sao Tạ sư huynh lại bị đánh thê thảm như thế?!"
Có người nôn nóng tò mò hỏi.
Các đệ tử xưa nay hóng hớt không bao giờ chờ được đến ngày mai, hôm nay còn chưa qua hết, câu chuyện về một vị tiểu sư thúc trẻ tuổi xinh đẹp chính trực, ngoài lạnh trong nóng, khẩu xà tâm phật gặp chuyện bất bình ra tay cứu giúp tân đệ tử nội môn đã lan truyền khắp nơi.
Mà Ngu Nhược Khanh hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này.
Nàng ngồi trên con rối phi hạc, mở ra giao diện hệ thống.
"Ký chủ, chúc mừng ngươi hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày, thỉnh tiếp tục cố lên."
Hệ thống nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
