"Ký chủ, con đường tương lai sáng lạn của vai phản diện đang ở ngay trước mặt ngươi, cố lên!"
Trong đầu vang lên âm thanh cổ vũ máy móc của hệ thống.
Ngu Nhược Khanh ngước mắt, trong đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ánh sáng kiên định.
"Ừm!"
Nàng nghiêm túc nói: "Ta sẽ nỗ lực thật tốt."
Nàng sẽ bắt đầu cuộc đời vai phản diện của mình tại nơi này, tỏa sáng rực rỡ.
Ngu Nhược Khanh bay qua bầu trời, nhìn thấy phía dưới tiên khí lượn lờ, đình đài lầu các nhấp nhô theo thế núi, ẩn hiện trong sương mù, trông vô cùng đồ sộ tráng lệ.
So với những kiến trúc nội môn vừa được tu sửa cách đây vài năm, Xích Luyện Phong quả thật có vẻ hơi cũ kỹ.
Giang Nguyên Sương tính tình quái gở lãnh đạm, năm đó đặc biệt chọn cung điện ở Xích Luyện Phong cách xa chủ phong nhất làm nơi ở, mà diện tích của Huyền Sương Tiên Tông lại cực lớn, từ Xích Luyện Phong đến chủ phong còn xa hơn cả khoảng cách vượt qua một châu huyện ở Nhân giới.
Mấy năm nay Ngu Nhược Khanh vẫn luôn ẩn cư tu luyện ở Xích Luyện Phong, hiếm khi ra cửa, ngay cả môn phái của mình cũng chưa dạo qua mấy lần, cho nên nàng không vội vã lên đường, dọc theo đường đi đều tỏ ra hứng thú ngó nghiêng khắp nơi.
Hiện giờ tu vi của nàng đã đạt Kim Đan sơ kỳ, vừa bay lướt qua không trung, thần thức vừa như sóng biển quét qua những dãy núi lớn nhỏ nhấp nhô trên mặt đất, đại khái liền nắm được tình hình phía dưới.
Bay qua thêm vài ngọn núi chuyên dùng để luyện kiếm, luyện đan, Ngu Nhược Khanh liền phát hiện tiếng nói chuyện của các đệ tử phía trước càng lúc càng rõ ràng, dường như nàng đã đến được ngọn núi Nguyên Thủy - nơi các đệ tử nội môn sinh hoạt cư trú.
Huyền Sương Tiên Tông là đệ nhất đại tiên môn, số lượng đệ tử đông đảo, chỉ riêng đệ tử nội môn đã ở kín ba ngọn núi, núi Nguyên Thủy là một trong số đó.
Thần thức của Ngu Nhược Khanh như một tấm lưới lớn quét qua núi Nguyên Thủy, vô số âm thanh nói chuyện của các đệ tử trong nháy mắt ập tới, ầm ĩ vô cùng.
Nàng nheo mắt, vội vàng thu hồi thần thức.
Ngay khi thần thức sắp rút về, nàng nghe thấy rất rõ ràng từ một nơi nào đó trên núi Nguyên Thủy truyền đến tạp âm không mấy hài hòa.
"Tha, tha mạng, đừng mà, Tạ thiếu gia......"
Tiếng cầu xin sợ hãi vỡ vụn của một đệ tử truyền đến.
"Ta đã cho các ngươi thời gian rồi, các ngươi thật sự cho rằng ta là thằng ngốc dễ lừa gạt sao!"
Tại một cái sân hẻo lánh chứa đầy tạp vật trên núi Nguyên Thủy, ba tên đệ tử đang hùng hổ vây quanh mấy đệ tử khác.
Tuy rằng bọn họ đều là đệ tử nội môn, nhưng khí thế của một bên rõ ràng áp đảo hơn hẳn, trên người mỗi kẻ hầu như đều mang theo một hai món pháp bảo tam phẩm hoặc tứ phẩm.
Trên cổ tay tên đệ tử cầm đầu còn đeo hẳn một chiếc vòng tay lục phẩm, từ ngọc bội đến nhẫn, hoa tai, không có thứ nào không phải là hàng thượng phẩm, ra dáng một kẻ giàu có hào phóng.
Còn bốn đệ tử bị dồn vào góc tường, thần sắc vừa sợ hãi lại vừa co rúm, bọn họ dường như vừa bị đánh một trận, trên người đã đổ máu.
"Gia, hạ phẩm linh thạch gia đình gửi tới trước đó đều đã đưa cho các người rồi, chúng ta thật sự không còn gì nữa."
Đệ tử cầm đầu co rúm lại cầu xin: "Sư huynh, tha cho chúng ta đi, nếu để giáo tập biết được, các người cũng sẽ gặp rắc rối......"
Nghe thấy lời này, bọn chúng không những không sợ hãi mà ngược lại còn phá lên cười, cười đến mức mấy đệ tử bị vây công ngơ ngác không hiểu gì.
"Tên nhãi này vậy mà dám lấy danh tiếng của Lưu giáo tập ra để uy hiếp Tạ sư huynh."
Tên đệ tử bên cạnh cười nói: "Cũng phải thôi, hắn mới nhập môn, không biết Lưu giáo tập được tính là bà con xa của Tạ sư huynh đâu."
Tên công tử bột thế gia cầm đầu tên là Tạ Hạo Hiên cười lạnh một tiếng, hắn vốn dĩ cũng chẳng thiếu tiền, chẳng qua mượn cái cớ này để bắt nạt mấy tên đệ tử thuộc tiểu gia tộc vốn phụ thuộc vào nhà hắn mà thôi.
Hắn lấy ra một cây roi từ trong vòng tay trữ vật, ước lượng trong tay.
"Nếu các ngươi cái gì cũng không có, vậy thì tìm chút trò vui đi, chắc hẳn các ngươi cũng không có ý kiến gì đâu."
Tạ Hạo Hiên cà lơ phất phơ nói: "Lại đây học chó bò cho bổn thiếu gia xem, không bò thì ông đây quất chết các ngươi."
"Ô ô đừng mà......"
Bốn vị sư đệ mới vào nội môn cũng không dám phản bác, nghe tiếng roi xé gió quất tới, cơ thể bọn họ run rẩy theo bản năng, nhưng qua hồi lâu vẫn không thấy có bất kỳ cảm giác đau đớn nào truyền đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
