Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Máy móc đều là những kẻ cứng nhắc, còn không bằng tiền trảm hậu tấu, đợi đến khi nàng có thể thay thế Thương Hàn Lăng trở thành vai phản diện tốt hơn, hẳn là hệ thống cũng sẽ không còn ý kiến gì.

Vị trí của Vô Niệm Nhai có chút hẻo lánh, Ngu Nhược Khanh bay thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng tới nơi.

Vừa mới đến gần Vô Niệm Nhai, linh khí dồi dào theo hơi nước ập vào mặt.

Ngu Nhược Khanh ngẩng đầu, không khỏi huýt sáo một tiếng.

Trước mắt là một hẻm núi cao hiểm trở hơn hẳn những ngọn núi khác, sườn trái hẻm núi là thác nước đổ xuống thẳng đứng, sườn phải lại là vách đá dựng đứng.

Mà trên vách đá dựng đứng kia lưu lại những vết kiếm ngang dọc đan xen, kéo dài khắp toàn bộ vách núi cao, nhìn từ phía trên xuống vô cùng hùng vĩ, dường như ngạo khí và sự nguy hiểm của kiếm tu đang ập tới.

Nhưng Ngu Nhược Khanh nhìn qua, chỉ cảm thấy vách đá đầy vết kiếm này tuy có sự trương dương tùy ý của kiếm tu, lại cũng giống như hàng rào vây thú, tất cả đều là từng đạo vết cào muốn trốn mà không thoát được.

Cảm giác này càng rõ ràng hơn khi rơi từ đỉnh núi xuống đáy cốc, kiếm ấn ở phía trên cùng phần lớn đều sâu và đại khí, càng xuống dưới, vết kiếm càng dày đặc và nông hơn, phảng phất có thể cảm nhận được sự biến hóa trong lòng người cầm kiếm.

Trong sơn cốc lại vô cùng xinh đẹp, nơi này linh khí dồi dào, hoa cỏ xanh um tươi tốt, sau lưng có tiếng thác nước ầm ầm, đáy cốc lại có dòng suối tinh khiết chảy qua, giống như chốn đào nguyên ngoại thế.

Xem ra Huyền Sương Tiên Tông quả thực cực kỳ coi trọng hoặc cảm thấy hổ thẹn với vị công tử Tô gia này, nên mới giao cả một vùng bảo địa lớn như vậy cho một mình hắn sinh sống.

Ngu Nhược Khanh đi vào bên trong, dọc đường có thể nhìn thấy rất nhiều dấu vết sinh hoạt, trên cỏ có một con đường mòn nông nông do người giẫm ra, ven đường còn có vườn rau nhỏ được người ta vun trồng.

Thoạt nhìn vị Tô công tử này dường như sống rất nghiêm túc và cẩn thận, không hề tự sa ngã đến mức buông xuôi.

Đi được một đoạn, Ngu Nhược Khanh hình như nghe thấy có tiếng mắng chửi chanh chua truyền đến, rất giống với những âm thanh nàng nghe được ở nơi ở của đệ tử nội môn lúc sáng.

Ngu Nhược Khanh ẩn giấu hơi thở, dứt khoát bay lên không trung, ngước mắt nhìn về phía trước.

Cách đó khoảng ba dặm, có một tiểu viện cùng căn nhà gỗ đơn độc, bên ngoài viện tựa hồ có mấy người đang vây quanh một bóng người đang nằm sấp trên mặt đất, bên cạnh còn đặt một cái giỏ đựng đồ dùng hàng ngày.

Lại nhìn thấy cảnh tượng lấy nhiều hiếp ít, Ngu Nhược Khanh không khỏi trầm mặc.

"Chúng ta không phải là đệ nhất tiên tông sao?"

Nàng nói: "Tố chất đệ tử kém cỏi đến mức này ư?"

Hệ thống thường không lên tiếng vào những lúc không liên quan, mặc kệ nàng hành động.

Hệ thống: "?"

Khoan đã, sao lại cảm thấy có chỗ nào đó sai sai?

Tô Cảnh Trạch nằm sấp trên mặt đất, hai tay gắt gao che chở số vật tư tiên tông cấp phát dưới thân, máu tươi đỏ thẫm đến ghê người nhỏ giọt theo những ngón tay tái nhợt gần như trong suốt của hắn.

Bọn chúng vây quanh hắn buông lời ô ngôn uế ngữ, không ngừng lặp lại những câu châm chọc và mỉa mai mà hắn đã nghe đến hàng trăm hàng ngàn lần.

Dải vải dài hắn dùng để che mắt đã sớm bị tên đệ tử bên cạnh giật lấy ném sang một bên, không biết chân của kẻ nào đang đạp lên vòng eo có chút mảnh khảnh của Tô Cảnh Trạch, đế giày dính đầy bùn đất không ngừng nghiền nát gây áp lực, thắt lưng hắn không chịu nổi sức mạnh của tu sĩ Trúc Cơ kỳ, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt khiến người ta ê răng.

Tô Cảnh Trạch lún sâu vào trong vũng bùn lầy lội, bộ y phục đầy mụn vá trên người dính đầy máu và đất, trông chật vật không chịu nổi.

Hắn rũ xuống đôi mắt không còn ánh sáng, trong lòng như giếng cạn không chút gợn sóng, dường như không cảm thấy đau đớn, cũng không có bất kỳ sự phẫn nộ nào.

Mỗi tháng tiên tông đều sẽ phái người tới đưa vật phẩm tiếp tế, nếu bị làm hỏng rồi thì tháng này sẽ không dễ sống lắm.

Nghĩ vậy, hắn lại càng siết chặt cánh tay hơn.

Nhìn thấy Tô Cảnh Trạch vẫn thờ ơ, kẻ đang giẫm lên người hắn càng thêm dùng sức, gã vươn tay túm chặt tóc dài của Tô Cảnh Trạch, ép hắn phải ngửa mặt ra sau.

Nhìn thấy chân mày hắn nhíu lại, khuôn mặt tuấn tú vốn luôn không gợn sóng rốt cuộc cũng lộ ra vẻ đau đớn, tên đệ tử thế gia kia cảm thấy sự thỏa mãn đầy vặn vẹo trong lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc