Đáy mắt nàng mây đen giăng đầy, lại tựa hồ như toàn bộ áp lực của nàng đều đè xuống, qua hồi lâu, Ngu Nhược Khanh nở nụ cười.
"Các ngươi rất khá."
Nàng cười nói.
Đối diện với nụ cười của nàng, hai người kia không biết vì sao lại cảm thấy sống lưng toát mồ hôi lạnh.
Bọn họ liếc nhìn nhau một cái, không nói thêm gì nữa, hậm hực lui về giữa nhóm đồng bạn.
Ánh mắt Ngu Nhược Khanh vẫn luôn như rắn độc nhìn chằm chằm bọn họ, mãi cho đến khi sống lưng hai người kia cứng đờ, nàng mới dời mắt đi.
Nàng hừ lạnh một tiếng, đứng dậy rời khỏi thí luyện đài.
Bên kia, Thương Hàn Lăng nhìn thoáng qua đám đệ tử còn đang ồn ào tổ đội dưới đài, lại nhìn về phía nơi Ngu Nhược Khanh vừa rời đi, hắn không biết đang suy nghĩ điều gì, cũng xoay người bỏ đi.
Lê Văn Khang đang đứng giữa các đệ tử thân truyền ôn tồn giải đáp thắc mắc, khóe mắt nhìn thấy hai người rời đi, không khỏi nở một nụ cười khổ.
Hắn đã sớm nghĩ đến việc đệ tử thân truyền sẽ khó quản hơn đệ tử bình thường, không ngờ ngày đầu tiên đã có người bỏ về sớm.
Thương Hàn Lăng thực ra vốn dĩ đã không muốn đến đây, chẳng qua là sợ sư phụ khó xử mà thôi.
Ngu Nhược Khanh đi đầu bỏ về, hắn đi theo cũng thành thuận lý thành chương.
Hắn vốn định trực tiếp rời đi, nhưng vừa ra khỏi kết giới, lại phát hiện Ngu Nhược Khanh đang ngồi xổm bên bụi hoa, trong tay còn cầm một đóa hoa.
Chỉ thấy thần sắc nàng khó lường, một bên ngắt cánh hoa một bên lầm bầm lầu bầu.
"Giúp mọi người làm điều tốt, đập nát đầu chó hắn, giúp mọi người làm điều tốt, đập nát đầu chó hắn...... Sao lại là giúp mọi người làm điều tốt! Làm lại!"
Thương Hàn Lăng: "......"
Ngu Nhược Khanh cũng nhận ra có người xuất hiện, nàng ngẩng đầu, liền một lần nữa chạm phải đôi mắt xanh băng phiếm ánh lạnh của Thương Hàn Lăng.
Khuôn mặt đạm mạc tuấn mỹ đến mức yêu dị của hắn rất khó khiến người ta dời mắt đi, đặc biệt là đôi mắt xanh kia, phảng phất như thanh uyên thoạt nhìn trong trẻo nhưng thực tế lại sâu không thấy đáy, khiến người ta rất dễ dàng như trúng ma chướng không thể kìm lòng.
Sự tu dưỡng cơ bản của vai phản diện giúp Ngu Nhược Khanh rất nhanh tỉnh táo lại trước sắc đẹp.
Cảm giác đó giống như một người mê muội bước về phía vách núi, ngay khoảnh khắc cuối cùng khi bước chân vào khoảng không thì sực tỉnh và thu chân về.
Chẳng qua một khi nàng đã rút khỏi ý chí sa đọa, thì rất khó để rơi vào ánh mắt của Thương Hàn Lăng thêm lần nữa.
Dù cho cảm giác hãm sâu chỉ diễn ra trong nháy mắt, nhưng cảm giác mất thăng bằng đó vẫn khiến Ngu Nhược Khanh cảm nhận được nguy hiểm.
...... Đây là thiên phú chủng tộc của nhân ngư sao? Khủng bố như vậy.
Nàng buông đóa hoa trong tay xuống, mở miệng nói: "Ta là Ngu Nhược Khanh của Xích Luyện Phong, còn ngươi?"
Ngu Nhược Khanh đã chuẩn bị tinh thần Thương Hàn Lăng sẽ lãnh đạm quay đầu bỏ đi, kết quả không ngờ, Thương Hàn Lăng tạm dừng một lát, thế nhưng thật sự mở miệng.
"Thương Hàn Lăng, Thiên La Phong."
Lông mi Thương Hàn Lăng khẽ chớp, vẫn cứ nhàn nhạt nhìn chăm chú vào nàng, tựa hồ như ngầm thừa nhận.
Sau đó, hắn liền nhìn thấy thiếu nữ áo đen trước mặt chợt nở một nụ cười.
So với dáng vẻ lãnh đạm hay nụ cười đầy giả tạo và áp lực khó chịu ban nãy, nụ cười này chân thành hơn nhiều, phảng phất đột ngột trở nên tươi sáng, làm nhu hòa đi nét mày mắt vốn có chút sắc bén của nàng.
"Ngươi rất mạnh."
Nàng nói: "Ta cũng rất mạnh, ta đã là Kim Đan sơ kỳ. Có muốn cùng ta tổ đội, chúng ta đánh một trận cho lũ người mắt cao hơn đỉnh kia phải bò rạp xuống không?"
Thương Hàn Lăng hơi giật mình.
Yêu tộc xưa nay luôn mẫn cảm hơn người thường, dù hắn là con lai cũng không ngoại lệ.
Sự hư tình giả ý của người khác dù không nói ra, cũng sẽ từ trên người đối phương thẩm thấu ra ngoài, Thương Hàn Lăng đối với điều này luôn luôn nhạy bén.
Nhưng hắn có thể nhận ra Ngu Nhược Khanh không hề có bất kỳ sự che giấu nào, nàng dường như không có chút thành kiến nào với hắn, thậm chí mạc danh...... thưởng thức hắn?
Ngu Nhược Khanh có thể nhìn thấy yết hầu Thương Hàn Lăng chuyển động, nàng chờ hắn nói ra câu nói đang nghẹn trong cổ họng kia, kết quả thiếu niên cuối cùng cái gì cũng không nói.
Hắn lãnh đạm thu hồi tầm mắt, không đồng ý cũng không cự tuyệt, trực tiếp xoay người rời đi.
Ngu Nhược Khanh cũng không ngại việc mình bị cho ăn bế môn canh, sự kiên nhẫn của nàng đối với vai phản diện trong nguyên tác luôn rất cao, đối với quân dự bị vai phản diện như Thương Hàn Lăng cũng như thế.
Người ưu tú có cá tính là chuyện quá bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










