Mà Tư Đồ Không có thể chắc chắn một điều, trước đây A Lạc chưa từng chạm vào kiếm, cũng chưa từng tu hành tâm pháp tu chân nào. Nàng chỉ là một tờ giấy trắng đơn thuần nhưng lại có ngộ tính về kiếm đạo kinh thế hãi nhân.
Về sau hắn lại lấy ra mấy bộ kiếm pháp kiếm quyết khác để thăm dò ngộ tính của nàng. Toàn bộ đều là thứ hắn tự ngộ ra được khi đi lịch luyện ở bên ngoài. Dù sao A Lạc còn chưa nhập môn, hắn không dám truyền cho nàng tuyệt học của Kiếm tông.
Nhưng kiếm quyết mà Tư Đồ Không tự nhận là cũng thuộc hàng cao cấp lại bị A Lạc lĩnh ngộ chỉ trong một thoáng.
Tựa như kiếm pháp dù phức tạp và tinh diệu tới đâu thì ở trong mắt nàng cũng chỉ đơn giản như một đoá hoa cọng cỏ.
Thành thật mà nói, loại ngộ tính này không phải phàm nhân có thể có được, nếu không phải đã từng thăm dò kinh mạch căn cốt của A Lạc và xác nhận không thể bình thường hơn, Tư Đồ Không đã hoài nghi nàng có phải là thần tiên hay yêu nghiệt gì không.
Thật ra Tư Đồ Không chỉ cách chân tướng có một bước.
Hệ thống ở bên cạnh nên thấy rất rõ ràng, cái gọi là thiên phú kiếm đạo kỳ thật hơi khác so với nhận thức của đám người Tư Đồ Không.
Nếu đổi thành ở thế giới hiện đại thì việc này giống như một đứa nhỏ còn học nhà trẻ đã có thể xem hiểu lý thuyết cao cấp ở bậc đại học, đương nhiên khiến người ta cảm thấy kinh hãi như gặp người trời, lập tức tin rằng người này bất phàm, chỉ số thông minh ít nhất phải một trăm tám mươi trở lên.
Nhưng đừng quên A Lạc từ khi sinh ra đã sống ở tiên giới, nếu so với thế giới hiện đại thì chênh lệch giữa tiên nhân và phàm nhân tương đương với nền văn minh cao cấp trong vũ trụ và nền văn minh cấp thấp.
Nên biết rằng ở trong lòng hắn, ngay cả Huyền Anh đạo quân được khen là đệ nhất nhân tu chân giới cũng kém chưởng môn sư huynh mà hắn kính trọng.
Nghe xong lời của Tư Đồ Không, Lăng Nguyên nhíu chặt mày, một hồi lâu cũng không nói lời nào. Dù thường ngày tiểu sư đệ có hơi thiếu đứng đắn nhưng tuyệt đối sẽ không nói bậy trong loại chuyện này.
Lăng Nguyên trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng, "Để ta gặp nàng rồi tính.”
Tư Đồ Không nghe vậy liền biết chưởng môn sư huynh đang lui một bước, vậy thì dễ làm rồi. Hắn nhịn không được cười cười, kết quả lại đón nhận cái nhìn nhàn nhạt của Lăng Nguyên, "Việc này tạm thời gác lại, nói tới chuyện lần này ngươi phạm phải rất nhiều sai lầm đi.”
Từ ngày đầu tiên hắn mang đệ tử tới Bạch Ngọc Thành rồi ném hết nhiệm vụ cho Việt Tễ, còn bản thân mình thì phủi tay mặc kệ, cả ngày chỉ ngâm mình trong quán rượu, đến trước mặt các môn phái khác cũng không biết đàng hoàng hơn, vân vân, Tư Đồ Không bị chưởng môn sư huynh thân ái cưỡng ép dạy dỗ đến hai canh giờ.
. . .
Tư Đồ Không ở bên kia chịu khổ, bên này A Lạc ở Kiếm Tông lại được vô số người vây xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
