: trang bubble ^^
Sau khi tách ra với Tử Tô, một mình Mạn Dao ngồi ở trong xe nhìn về nội dung trong bức thư mới vừa rồi. Dương Quang lại vừa thấy đã yêu đối với mình, không ngờ sẽ gặp gỡ với mình ở nơi này, anh vốn cho rằng mình sẽ có hi vọng. Sau đó ở thời điểm Mạn Dao gặp phải nguy hiểm, đi cứu Mạn Dao hoàn toàn xuất phát từ bản năng, khi đó anh không nghĩ tới bất kỳ khả năng nào. Có điều biểu hiện sau đó của Mạn Dao khiến anh hiểu, anh đã không còn bất kỳ hi vọng gì.
Trong thư Dương Quang hình dung rất tinh tế tỉ mỉ lúc thấy Mạn Dao và Hạo Đình đi chung với nhau thì anh tan nát cõi lòng và đành chịu, bên cạnh của em đã có người ở cùng em, đã không còn cần anh ở chỗ này nữa. Anh rất muốn luôn luôn ở cùng em, nhưng anh thật sự không khống chế được nội tâm của mình ngóng trông đối với em, duy nhất anh có thể làm chính là cách xa em, anh tin tưởng anh ấy sẽ chăm sóc em thật tốt, mà anh cũng có thể tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Trên mặt hai tờ giấy thật mỏng viết yêu thích bất đắc dĩ của Dương Quang đối với Mạn Dao. Có người yên lặng thích mình như vậy, Mạn Dao lắc đầu một cái, cất lá thư này vào phong thư. Lần nữa xuống xe, sau khi tới nhà trọ cô và Hạo Đình ở, cô ném tới trong thùng rác bên cạnh. Có một số việc đã qua chính là đã qua, đi giữ lại hồi ức đã không có ý nghĩa gì nữa. Nếu cô và anh ta đã không thể nào, chuyện này cũng không có bất kỳ ý nghĩa, lá thư này ở lại đây cũng chỉ là giữ lại một chút lúng túng vô ích thôi.
"Trở về rồi, mau mau rửa tay ăn cơm, hôm nay làm rất nhiều đồ ăn ngon." Lúc đẩy cửa ra, Hạo Đình đã nghe được từng đợt mùi thơm thức ăn mê người, đang nhìn Mạn Dao mặc tạp dề màu xanh dương nhạt, bưng món ăn trên tay, nở nụ cười ấm áp về phía anh, chỉ cảm thấy trong lòng trở nên vô cùng ấm áp. Vào lúc này, một góc trong lòng vẫn trống không, đã được bù vào. Đây mới là nhà trong tưởng tượng của anh, thì ra cảm giác có một người ở trong nhà chờ anh về là tốt như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)