[Chết cười mất, người bình thường không nên hoài nghi hơn nửa đêm có con ngựa ở đâu ra sao?]
[Còn nữa, rõ ràng là nàng ta có thể tránh được, vì sao cứ phải đợi người đến cứu?]
[Tình tiết tiểu thuyết khoa trương còn giả tạo, không có logic đáng nói.]
Hoàn thành trào phúng, nhưng hệ thống không có bất cứ khen thưởng gì.
Như vậy xem ra, không phải mỗi lần trào phúng đều có khen thưởng, hẳn là mỗi ngày một lần.
Diệp Khanh Oản đóng menu trào phúng, suy nghĩ tình tiết kế tiếp của tiểu thuyết.
Nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên ngồi bật dậy, dường như nàng phát hiện ra một BNG.
Là nữ phụ vật hi sinh, phần diễn của nàng không nhiều lắm, thời gian ngoài phần diễn tiểu thuyết không nói rõ, nàng nên làm gì đây?
Như vậy có phải nói nàng có thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần không ảnh hưởng tới manh mối chính của tiểu thuyết là được hay không?
Diệp Khanh Oản nhanh chóng thay nam trang, cất hoàng kim hôm nay nàng mới có được, lén chạy ra bên ngoài từ cửa sau.
Một lúc lâu sau đã nằm trên ghế thái sư trong Di Hồng Lâu, bên cạnh đều là oanh oanh yến yến.
Xoa chân, bóp vai, ca hát khiêu vũ, phục vụ nguyên bộ.
“Công tử, ăn nho đi.”
“A...” Diệp Khanh Oản há miệng ăn quả nho đã bóc vỏ, còn véo nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của nàng nương hầu hạ mình: “Tiểu bảo bối, thật ngoan.”
Diệp Khanh Oản đang ăn uống, hoàn toàn không biết lúc này Nam Cung Mộ Vân đang đứng trên cầu Xuân Húc, vẻ mặt dữ tợn nặn mấy chữ ra từ kẽ răng.
“Diệp Khanh Oản, ngươi mắng bổn vương mắng rất vui sướng sao?”
Nhìn dòng chữ đang dần nhạt đi, Nam Cung Mộ Vân tức giận tới mức nghiến răng nghiến lợi.
Trước khi đến thư thục, những dòng chữ kỳ lạ này đã xuất hiện.
Nhưng mới đầu hắn ta không để ở trong lòng, còn tưởng là người nào đùa dai, nhưng nội dung của dòng chữ tối nay đều được xác minh rõ ràng, hắn ta không thể không hoài nghi mình thật sự như lời Diệp Khanh Oản nói, chỉ là một nhân vật trong sách.
Đặc biệt là khi tiếp xúc với Diệp Khanh Oản, hắn ta cảm nhận được rõ Diệp Khanh Oản đang diễn kịch.
Tuy diễn là thật, nhưng chỉ cần cẩn thận quan sát sẽ phát hiện tất cả đều thể hiện ở mặt ngoài, căn bản không để ý tới.
Ái mộ của nàng đối với mình đều là giả.
Nữ nhân này, thật sự rất đáng giận!
Nam Cung Mộ Vân nghĩ tới đây, bỗng nhiên cách đó không xa truyền tới tiếng vó ngựa chạy nhanh, ngẩng đầu lên nhìn, một con ngựa hoang bị dọa sợ không biết lao từ đâu ra, đang lao thẳng về phía Hạ Tuyết Kiến.
“Tiểu thư cẩn thận.”
Nha hoàn của nàng ta hoảng sợ kêu to, rõ ràng là lúc này ngựa cách Hạ Tuyết Kiến rất xa, nhưng mà nàng ta cứ đứng như vậy, trơ mắt nhìn ngựa càng ngày càng gần, căn bản không trốn đi.
Hắn theo bản năng muốn đi cứu, nhưng lại nhớ tới Diệp Khanh Oản nói, liền ngừng lại.
Hắn càng thêm nhận định Diệp Khanh Oản nói là thật sự, vì thế dứt khoát khoanh tay đứng nhìn.
thời điểm ngựa đang điên cuồng sắp đánh ngã nàng, Hạ Tuyết Kiến nhảy ra bên ngoài một thước, nháy mắt đã lăn khỏi.
Nam Cung Mộ Vân thấy thế, khóe miệng không tự giác run rẩy một chút.
Quả nhiên...... Nàng tránh được!
Lúc này Hạ Tuyết Kiến ngã trên mặt đất, trên người tất cả đều là vết trầy da, nha hoàn đi cùng chạy tới vây lại quan tâm nàng, mà nàng cũng biểu hiện ra bộ dáng dù đau nhưng vẫn thực kiên cường.
Hắn thờ ơ nhìn Hạ Tuyết Kiến ngồi dưới đất đáng thương hề hề, có đau lòng hay không thì không biết, nhưng hiện tại rất muốn vạch trần nữ nhân này: “Hạ tiểu thư, đừng diễn, chúng ta đều chỉ là nhân vật dưới ngòi bút của tác giả mà thôi.”
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lại biến thành: “Hạ tiểu thư, ngươi không sao chứ?”
Nam Cung Mộ Vân: ngỡ ngàng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
