Cảnh sát Trần nhìn trạng thái ngơ ngác của Mộc Miên rồi nói: “Vậy được rồi, dù sao bệnh viện cũng ở ngay bên cạnh mà.”
Nụ cười của Mộc Miên chợt cứng đờ, cô liếc Phương Duệ một cái, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa cảnh giác, rồi sau đó giả vờ như không có gì, đứng dậy rời đi.
Chờ Mộc Miên đi rồi, tiểu Trương có chút tò mò hỏi: “Sếp, sao anh cứ khăng khăng hỏi câu đó? Có thể hôm qua cô ấy thật sự mệt mỏi và ngủ sâu mà thôi?"
Tiểu Trương cảm thấy, vấn đề này cũng không giúp ích gì cho việc phá án.
“Tôi chỉ muốn xác minh suy đoán của mình thôi.” Phương Duệ nhìn chằm chằm bóng lưng Mộc Miên rời đi, ánh mắt có chút khó đoán.
Tiểu Trương nhíu mày, sếp của họ rất ít khi tập trung nhìn vào một ai đó như vậy... trừ khi đó là những tên tội phạm cực kỳ hung ác trong tù.
Cho nên.......
“Sếp, anh không phải là đang nghi ngờ cô ấy có hai nhân cách đấy chứ?”
Tiểu Trương bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ. Cậu ta suy đoán: “Có phải là như thế này không? Tối qua sau khi Mộc Miên ngủ say, một nhân cách khác của cô ấy xuất hiện và giết nạn nhân. Còn nhân cách hiện tại của cô ấy không hề có ký ức gì về những chuyện xảy ra vào đêm qua.”
“Chẳng trách hôm nay cô ấy lại mệt mỏi như vậy, có khi là tối qua cô ấy giết người xong thì kiệt sức. Hơn nữa cô ấy lại còn là một chuyên gia pháp y, nên việc giết người và giải phẫu thì cô ấy chắc hẳn là rất thành thạo.”
Tiểu Trương cảm thấy suy luận của mình quá xuất sắc, logic chặt chẽ, hợp tình hợp lý và hoàn toàn có thể xảy ra. Cậu ta tự cảm thấy mình không làm phụ lòng với sự huấn luyện tỉ mỉ từ trường cảnh sát.
Tuy nhiên, khi cậu ta nhìn thấy Phương Duệ nhìn mình với vẻ mặt nghi hoặc.
Tiểu Trương bắt đầu có chút không tự tin: “Sếp, tôi có nói sai chỗ nào không?”
Phương Duệ đáp: “Rất có trí tưởng tượng.” Giọng điệu của anh hơi thay đổi: “Hay là cậu thử từ chức rồi chuyển sang làm tiểu thuyết gia đi?"
Tiểu Trương: “……”
Chuyện này tất nhiên là không thể rồi, cậu ấy đã rất khó khăn mới thi đậu công chức mà!
Cục Cảnh sát thành phố Giang Châu năm nay thông qua chương trình “giới thiệu nhân tài” đã tuyển được không ít người mới. Để thể hiện sự coi trọng đối với những nhân tài mới này, Cục thành phố đã tổ chức một buổi lễ đón tiếp đơn giản cho bọn họ.
Bởi vì phần lớn các vị trí lần này là kỹ thuật nghiệp vụ cảnh sát nên yêu cầu về thể chất cũng không quá cao, vì vậy nhóm nhân viên mới này nhìn chung đều có dáng vẻ khá mảnh mai và yếu đuối.
Nhưng dù là như vậy, Mộc Miên đứng giữa bọn họ vẫn có vẻ đặc biệt nổi bật. Cô ấy giống như một hòn đảo cô độc, hầu như không giao tiếp với bất kỳ ai khác.
“Phương Duệ, cố vấn Lâm, hai người cảm thấy thế nào về chuyên gia pháp y Mộc Miên này?"
Cục trưởng Vương Dũng và Phương Duệ đứng ngoài hàng lang hội trường, quan sát Mộc Miên qua cửa sổ. Bên cạnh bọn họ còn có một người đàn ông trẻ tuổi, anh ta là Lâm Sâm, chuyên gia tâm lý học tội phạm. Lúc này anh ta khẽ cau mày, quan sát Mộc Miên.
Mộc Miên đang nhìn chằm chằm vào một cái cây giả, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí náo nhiệt của buổi tiệc.
“Cục trưởng, cô ấy thật sự là chuyên gia pháp y sao?”
Đúng lúc này, tiểu Trương tay cầm tập hồ sơ đi ngang qua. Nghe thấy Vương Dũng đang nhắc đến Mộc Miên, cậu ta không nhịn được chen vào:
“Thật sự, tôi còn nghi ngờ cô ấy chưa tốt nghiệp đại học ấy chứ! Không khéo là đi cửa sau vào cục đó!”
“Chứ còn gì nữa, mấy cục cảnh sát khác đều đang tranh giành đấy, nhưng may mà tôi nhanh chân hơn, đã sớm đưa được người về rồi.”
Cục trưởng Vương kiêu ngạo khoe khoang một hồi, sau đó đưa hồ sơ của Mộc Miên trong tay cho Phương Duệ xem: “Cậu nhìn xem, đây là lý lịch trích ngang của cô ấy, đây là một tiến sĩ đấy.”
Trong vài năm gần đây, thành phố Giang Châu đã liên tiếp xảy ra nhiều vụ án giết người hàng loạt, nên Vương Dũng đã lập ra Tổ điều tra án đặc biệt, chuyên xử lý các vụ có tình tiết phức tạp.
Tuy nhiên, việc lựa chọn thành viên trong tổ lại là một vấn đề đau đầu khiến ông ấy gặp khó khăn. Các cảnh sát hình sự lão luyện tuy dày dạn kinh nghiệm, nhưng vẫn giữ cách phá án truyền thống, nên khi gặp những vụ có yếu tố đặc thù thì gần như bó tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



