Thật đáng tiếc, đây là một người còn sống, hơn nữa anh ta rất có khả năng sẽ sống rất lâu, rất lâu.
Tiểu Trương nhìn thấy dáng vẻ uể oải, mệt mỏi ban đầu của Mộc Miên đã biến mất nên có phần ngạc nhiên.
Tại sao đôi mắt trống rỗng của Mộc Miên đột nhiên lại trở nên sáng rực và tập trung đến thế? Tiểu Trương lại liếc nhìn Phương Duệ lần nữa, tự hỏi liệu có phải do ngoại hình của sếp đã khiến cô bị thu hút hay không?
Phương Duệ bỏ qua ánh mắt nóng rực của Mộc Miên, anh kéo ghế ra ngồi xuống đối diện Mộc Miên. Buộc cô không thể không đối mặt với ánh mắt của anh ta.
Mặc dù đã luyện tập nhiều năm, nhưng Mộc Miên vẫn cảm thấy khó khăn khi phải duy trì giao tiếp bằng ánh mắt với người khác.
“Chào anh.”
Mộc Miên buộc mình phải nhìn thẳng vào mắt đối phương, cô cảm thấy làm như vậy có thể khiến cho biểu cảm trên gương mặt mình trông có vẻ chân thành hơn.
“Xin hỏi anh có sẵn lòng hiến tặng thi thể của mình cho tôi sau khi anh qua đời không? Tôi sẽ thay anh chăm sóc và bảo dưỡng thật tốt…”
Bầu không khí dường như đông cứng lại trong giây lát.
Biểu cảm của Phương Duệ có một chút kinh ngạc, nhưng anh rất nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, không biểu cảm của mình.
Nếu không phải vì đây là phòng thẩm vấn và có tiểu Cường đang ngồi bên cạnh, có lẽ Phương Duệ đã rất muốn xách Mộc Miên lên và ném cô ra ngoài. Cô ấy trông nhỏ bé đến nỗi anh có thể nhấc bổng cô lên chỉ bằng một tay.
“Cô Mộc, mong cô hiểu rõ đây là phòng thẩm vấn, nghiêm túc một chút!” Tiểu Trương gõ gõ lên bàn, nhanh chóng ngắt lời Mộc Miên, sợ cô sẽ nói ra những lời nào đó còn kỳ quái hơn.
Tiểu Trương cẩn thận liếc nhìn Phương Duệ, người vẫn giữ vẻ bình tĩnh bên cạnh.
Quả không hổ danh là sếp của bọn họ, người đã từng trải qua nhiều chuyện nên cảm xúc rất ổn định. Có nhiều cô gái theo đuổi Phương Duệ và nhiều người muốn sở hữu cơ thể của anh ấy. Nhưng đây là lần đầu tiên tiểu Cường nhìn thấy có người khao khát thi thể của anh ấy đến vậy.
Mộc Miên nghiêm túc chỉnh lại lời của tiểu Trương: “Tôi đang hỏi rất nghiêm túc mà.”
“……”
“Vậy thì tôi cũng sẽ trả lời cô một cách rất nghiêm túc.” Phương Duệ nói tiếp: “Tôi hiện tại không có kế hoạch hiến tặng thi thể của mình.”
“Được rồi.” Mộc Miên chậm rãi dời ánh mắt, tầm mắt cô dừng lại trên người tiểu Trương.
Tiểu Trương lập tức trừng mắt lườm cô đầy cảnh giác, vừa định ngăn cản Mộc Miên có ý định nhắm vào thi thể của mình, thì cậu ta liền nghe Mộc Miên nhỏ giọng nói:
“Không phải anh định làm ghi chép sao?”
Cho nên… là cậu ta tự mình đa tình rồi sao?
“Cô tên gì?” Tiểu Trương mở sổ ghi chép ra.
“Mộc Miên.”
“Tuổi?”
“Còn 106 ngày nữa là tôi sẽ tròn 25 tuổi.”
“Không cần phải nói chi tiết như vậy. Mối quan hệ của cô với người đã khuất như thế nào?”
“Không tốt lắm.”
“Cô ấy chưa kết hôn, nhưng đã mang thai. Bạn trai cô ấy là chồng của người khác. Còn có đứa bé của cô ấy thì có thể không phải là của bạn trai cô ấy…”
Tiểu Trương cạn lời, những mối quan hệ này có thể tóm gọn là “người chết đang làm tiểu tam” thì có thể khái quát được. Sao lại nói phức tạp vậy chứ?
Tiểu Trương tiếp tục hỏi: “Đêm qua cô có thấy ai đi vào nhà hàng xóm của cô không? Hoặc là cô có nghe thấy tiếng động bất thường nào từ nhà bên cạnh không?”
“Trước khi tôi đi ngủ thì không.”
Mộc Miên cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt bàn. Chiếc bàn này đã khá cũ, bề mặt sần sùi với những mảng sơn tróc loang lổ, tạo thành những vết lồi lõm không bằng phẳng. Chỉ nhìn thôi, cô đã cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.
Cô nhấn mạnh: “Tôi có thói quen ngủ sớm, nên tôi đã đi ngủ vào lúc 10 giờ."
“Vậy sau khi cô đi ngủ thì sao?” Phương Duệ đột nhiên xen vào cuộc đối thoại của bọn họ.
Mộc Miên ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, rồi nhanh chóng dời ánh mắt sang nơi khác, sau đó cô rụt đầu vào khăn quàng cổ như một chú chim nhỏ.
Im lặng, một sự im lặng kéo dài.
Phương Duệ hỏi: “Vấn đề này khó trả lời lắm sao?” Giọng điệu của anh rất bình thản, không hề có chút gay gắt nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
