Giọng của Mộc Miên có chút uể oải: “Sau khi nhận được tiền, thì bà ấy không liên lạc với tôi nữa. Trần Tuyết nói rằng tôi đã bị người ta lừa rồi.”
Sau khi cha mẹ ly hôn, Mộc Miên chưa bao giờ gặp lại mẹ mình. Lần này cô về nước chính là để tìm mẹ, thậm chí cô còn cãi nhau lớn tiếng với chị gái vì chuyện này.
“Vậy tại sao cô không báo cảnh sát?”
“Tại sao phải báo cảnh sát?” Biểu cảm của Mộc Miên có chút hoang mang: “Bà ta tuy không phải mẹ của tôi, nhưng bà ấy thực sự gặp tai nạn giao thông và rất cần số tiền này.”
“Có khả năng nào bà ta không hề gặp tai nạn giao thông không?” Phương Duệ có chút cạn lời nhìn cô: “Người đó thậm chí có thể không phải là phụ nữ. Lời của kẻ lừa đảo nói, cô có thể tin được sao?”
Mộc Miên ngẩn người. Sách hướng dẫn giao tiếp của cô không hề nói với cô rằng lời nói dối còn có thể lồng trong một lời nói dối.
“Cô bị lừa mất bao nhiêu tiền?” Phương Duệ tấp xe vào lề đường, anh lấy điện thoại ra định gọi cho cơ quan chống lừa đảo: “Tôi sẽ liên hệ với họ để xem có thể giúp cô lấy lại số tiền đó được không.”
“Năm trăm ba mươi mốt tệ chín hào.”
“Cô chỉ bị lừa có năm trăm tệ thôi à?”
“Đúng vậy. Tôi hiện tại rất nghèo.”
Đúng là....nghèo thật rồi.
“Thôi bỏ đi, số tiền này thậm chí còn chưa đủ mức để lập án đâu!” Phương Duệ thở phào nhẹ nhõm: “Cô không nên dễ dàng tin tưởng người khác như vậy. Hiện tại kẻ lừa đảo có quá nhiều. Cẩn thận cô bị người ta bán đi rồi còn giúp người ta đếm tiền nữa.”
“Tôi đã rút kinh nghiệm.”
Sau khi đưa Mộc Miên đến cổng khu chung cư, Phương Duệ dự định đi xung quanh khu vực này, để hỏi thăm xem có ai từng nhìn thấy Trần Tiện hay không.
Lão Trần, bảo vệ của khu nhìn bức ảnh xong thì lắc đầu nói: “Tôi chưa từng nhìn thấy người này. Không phải là tôi khoe khoang đâu, nhưng những người tôi đã gặp thì đều có thể nhớ kỹ. Cậu thanh niên này tôi chưa từng nhìn thấy, chắc là chưa từng đến khu của chúng tôi.”
“Được rồi, cảm ơn bác. Nếu như bác nhớ ra điều gì, thì lập tức liên hệ với cháu.”
Mộc Miên đi theo sau anh, cô khẽ liếc nhìn bức ảnh mơ hồ cảm thấy người này có chút quen mắt, nhưng khi cẩn thận hồi tưởng lại thì cô lại không nhớ ra được.
“Cô có nhận ra người này không?”
“Tôi không chắc chắn. Trí nhớ của tôi rất tốt, nên nếu đã từng gặp qua thì không thể nào không nhớ ra.” Mộc Miên có chút bực bội, nhưng cô nhanh chóng tìm ra nguyên nhân.
“Có lẽ đặc điểm nào đó của người này đã được tôi ghi nhớ, nên mới cảm thấy quen mắt.”
Đúng lúc này, điện thoại của Mộc Miên đổ chuông. Cô nhận được một email từ chị gái: ‘Tiểu Miên, chị kiểm tra thấy số dư tài khoản ngân hàng của em không đủ, nên đã chuyển cho em một khoản tiền. Các tạp chí y khoa mới ra tháng này chị cũng đã gửi qua cho em rồi, nhớ chú ý kiểm tra cẩn thận và nhận hàng nhé.’
Nhìn email chị gái gửi, vấn đề mà Mộc Miên vướng mắc trước đó cuối cùng đã có câu trả lời khẳng định.
“Đội trưởng Phương, anh cảm thấy người này có chút giống Trần Huy không?”
“Trần Huy? Ý cô nói là người nhân viên giao hàng kia à?” Phương Duệ cố gắng nhớ lại vẻ ngoài của Trần Huy.
Trần Tiện trong bức ảnh rất gầy, hắn ăn mặc chỉnh tề, dáng người gầy và cao, trông rất thư sinh, nhưng khí chất lại u uất âm trầm.
Còn Trần Huy thì mập hơn một chút, thân hình to lớn, gương mặt tròn tròn, trông giống như một nhân viên giao hàng bình thường đã làm việc lâu năm, với tính cách hướng ngoại, hòa đồng và hiền lành.
Hai người này từ ngoại hình đến khí chất đều không có điểm nào tương đồng, nhìn qua là thấy hai người họ hoàn toàn khác nhau.
“Đội trưởng Phương, anh có còn nhớ anh đã làm thế nào để giúp tôi xóa bỏ hiềm nghi không?”
“Nhớ chứ.” Phương Duệ đáp.
“Ý của cô là hung thủ biết cô đang sử dụng loại thuốc này?” Phương Duệ hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)