“Còn Lý Yến thì sao? Có phải cô ấy cũng từng có ý định làm phẫu thuật phá thai không?”
“Đúng vậy! Tôi có ấn tượng đặc biệt sâu sắc về cô ấy. Bởi vì cô ấy luôn đặt lịch phẫu thuật phá thai rồi sau đó lại hủy bỏ. Chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần.”
“Tại sao các cô ấy lại muốn làm phẫu thuật phá thai?”
“Cái này chúng tôi làm sao mà biết được?”
“Các anh là bác sĩ, chẳng lẽ các anh không hỏi lý do tại sao bọn họ lại muốn phá thai sao?” Phương Duệ nhìn chằm chằm hai vị bác sĩ rồi nói:
“Các anh hãy thành thật khai báo.”
“Cái này... Có thể là vì các cô ấy mang thai con gái. Mà cả hai người họ đều muốn sinh con trai, nhưng lại mang thai con gái, cho nên họ mới định phá bỏ đứa bé. Sau đó không hiểu vì lý do gì, mà cả hai lại thay đổi ý định.”
Vị bác sĩ kia dường như nghĩ ra điều gì đó, lại vội vàng bổ sung thêm: “Giới tính của thai nhi không phải là do bệnh viện chúng tôi tiết lộ đâu. Tôi cũng không biết hai người họ làm sao mà biết được chuyện này.”
Phương Duệ yêu cầu bệnh viện cung cấp danh sách tất cả nhân viên y tế của bệnh viện, bao gồm danh sách nhân viên đã nghỉ việc trong vài năm gần đây.
Sau khi tiến hành xác minh từng người, phần lớn nhân viên trong danh sách đều có bằng chứng ngoại phạm. Một bộ phận nhỏ không có bằng chứng ngoại phạm thì vẫn đang trong quá trình kiểm chứng.
“Đội trưởng, anh nghĩ tại sao họ đột ngột thay đổi quyết định không phá thai nữa? Có phải mẹ của hung thủ cũng từng trọng nam khinh nữ không? Vậy hung thủ liệu có phải là phụ nữ không?” Trương Tiểu Cường vừa đi lẽo đẽo theo Phương Duệ vừa lải nhải như một con chim sẻ.
Khi về đến khu chung cư, Mộc Miên nhìn thấy một chiếc xe giao hàng đỗ bên đường. Người nhân viên giao hàng Trần Huy đang vui vẻ ngâm nga một giai điệu trong khi xếp các bưu kiện vào tủ khóa giao hàng.
“Xin hỏi hôm nay có bưu phẩm quốc tế nào gửi cho tôi không?”
“Cô Mộc, ê là không có đâu ạ. Gần đây không có bưu phẩm nào của cô cả.”
“Anh chắc chắn là không có gì sao?”
“Không có thật mà, tôi lừa cô để làm gì đâu. Nếu có thì tôi đã liên hệ với cô ngay lập tức rồi.”
“Thôi được rồi.” Mộc Miên liếc nhìn anh ta một cái, rồi sau đó nhanh chóng quay người rời đi.
Đúng lúc này, một loạt cãi vã từ gần đó truyền đến: “Bạch Tĩnh, có phải mày đã lan truyền những lời đồn đó trên mạng không? Mày có phải muốn làm tao bẽ mặt không? Thanh danh của tao mà không tốt, thì mày là con gái tao thì có thể sống tốt hơn sao? Mày tỉnh táo một chút đi, có được không?”
Một người đàn ông trung niên nắm chặt tay Bạch Tĩnh, kích động chỉ trích cô ấy. Mộc Miên nhận ra người đàn ông đó, ông ta chính là vị giáo sư nổi tiếng trên mạng đã gọi hung thủ là ‘kẻ khiến người mang thai mèo’. Hóa ra ông ta và Bạch Tĩnh có quen biết nhau.
“Bạch Tĩnh, tao đang nói chuyện với mày đấy, mày tỏ thái độ gì ở đây! Việc tao ly hôn với mẹ mày là chuyện của tao và bà ấy, mày xen vào làm gì? Tao cảnh cáo mày, tốt nhất là an phận một chút đi!”
“Tôi nói rồi, không phải là tôi làm! Tôi hiện tại không có bất kỳ quan hệ nào với ông, sau này ông cũng đừng đến làm phiền tôi nữa!”
‘Bốp’ Giáo sư Bạch tát Bạch Tĩnh một cái thật mạnh: “Mày nói chuyện với bố mày như thế à? Mày không có gia giáo sao?”
Bạch Tĩnh dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn ông ta: “Đúng vậy, tôi còn không có gia đình, thì lấy đâu ra gia giáo?”
Trần Huy ném bưu phẩm trong tay xuống, rồi chạy đến dùng sức đẩy giáo sư Bạch ra, sau đó anh ta đứng chắn giữa Bạch Tĩnh và ông ta.
“Trần Huy, chuyện này không liên quan gì đến cậu, cậu đừng xen vào.”
“Đây là bạn trai của mày à? Bạch Tĩnh, mày xem mày đã xuống cấp thành cái dạng gì rồi. Làm việc ở cái nơi tồi tàn này thì cũng thôi đi, bây giờ còn tìm một tên rác rưởi ở tầng lớp dưới đáy xã hội như thế này làm bạn trai. Sau này đi ra ngoài đừng nói là con gái tao, tao cảm thấy mất mặt lắm!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)