Vu Hựu Hựu nhíu mày, đi vòng quanh ngôi nhà để nhìn con dê núi.
Cô nhớ mẹ từng nói, dê núi trong thần thoại Bắc Âu là hóa thân của ác quỷ.
“Xin chào?” Vu Hựu Hựu thăm dò chào hỏi một tiếng.
Dê núi nghe thấy giọng của Vu Hựu Hựu, đột nhiên quay đầu chạy sang mặt bên kia, rời khỏi tầm mắt của Vu Hựu Hựu.
Vu Hựu Hựu vươn tay ra khựng lại giữa không trung, ngượng ngùng đứng sững lại.
Đúng lúc này, cánh cửa của hộ gia đình bên cạnh bị đẩy ra, từ bên trong bước ra một người phụ nữ trẻ tết tóc đuôi sam.
Nhìn thấy Vu Hựu Hựu đứng bên ngoài, cô ấy sửng sốt một chút, rất nhanh đã nở một nụ cười dịu dàng với Vu Hựu Hựu, vẫy tay với Vu Hựu Hựu.
Vu Hựu Hựu lạch bạch chạy tới, cất giọng ngọt ngào gọi một tiếng: “Em chào chị.”
Người phụ nữ kia nhìn thấy Vu Hựu Hựu, nụ cười trên mặt rạng rỡ hơn một chút, cách hàng rào nói với Vu Hựu Hựu:
“Em là một trong những người trẻ tuổi đến làng hôm kia phải không?”
“Vâng ạ, em tên là Vu Hựu Hựu.” Vu Hựu Hựu nhiệt tình giới thiệu bản thân với người phụ nữ.
“Chị tên là Emma.”
Trong tay Emma còn ôm một cái rổ, trong lúc nói chuyện với Vu Hựu Hựu thì cúi người xuống nhặt trứng gà trong chuồng gà.
Vu Hựu Hựu kiễng chân, vươn cổ tò mò nhìn động tác của Emma.
Emma quay đầu lại liền nhìn thấy dáng vẻ lấp ló của Vu Hựu Hựu, bèn mở cửa, để Vu Hựu Hựu bước vào.
“Em đến đây có việc gì sao?”
“Đội trưởng của bọn em bảo em đến hỏi chuyện ngọn lửa trong rừng.” Vu Hựu Hựu không hề vòng vo, khai sạch mục đích đến đây.
Emma nghe thấy Lửa Địa Ngục, động tác khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục đi nhặt trứng gà.
Vu Hựu Hựu ngồi xổm xuống, đút tay vào túi áo trước bụng, tò mò nhìn quả trứng kia.
“Em muốn ăn không?” Emma cầm một quả trứng lên hỏi Vu Hựu Hựu.
Trên mặt Vu Hựu Hựu nở một nụ cười rạng rỡ, phấn khích hỏi Emma: “Em có thể ăn sao?”
“Đương nhiên.” Emma mỉm cười, nhặt quả trứng gà cuối cùng lên, ôm rổ dẫn Vu Hựu Hựu vào nhà.
Emma luộc vài quả trứng gà trong nồi, lại rót hai ly sữa dê, đưa cho Vu Hựu Hựu một ly.
Vu Hựu Hựu cẩn thận bưng ly, bắt chước dáng vẻ của Emma uống một ngụm.
Sữa dê chảy vào cổ họng, trên mặt Vu Hựu Hựu lộ ra vẻ vui mừng, ngồi trên ghế vui vẻ lắc lư giống như một bông hoa hướng dương.
Emma nhìn dáng vẻ vui vẻ của vị khách phương xa này, cũng bất giác mỉm cười theo.
Thân hình đẫy đà của cô ấy kết hợp với mái tóc đỏ, giống như một bức tranh sơn dầu.
“Bây giờ được ăn những thứ này đều phải cảm ơn trưởng thôn.”
“Nơi này trước kia là một vùng đất rất cằn cỗi, trong đất không thể mọc ra thực vật, nguồn nước khan hiếm, hạt giống gieo xuống không thể sinh trưởng, đã có rất nhiều người chết đói.”
“Nhưng trưởng thôn đã dẫn dắt mọi người tìm thấy vùng đất màu mỡ và nguồn nước, khiến vùng đất cằn cỗi bừng lên sức sống, hoa màu lúc này mới có thể mọc lên từ dưới đất.”
“Bao gồm cả cỏ dại, cây cối, hoa lá, từ đó về sau đều sinh trưởng.”
“Chúng ta cũng mới có thể nuôi gà ăn trứng gà, nuôi dê uống sữa dê.”
“Trưởng thôn giỏi quá!” Vu Hựu Hựu không hề tiếc lời khen ngợi của mình.
Emma vẫn giữ nguyên nụ cười, gật đầu.
“Đương nhiên, ông ấy là anh hùng của tất cả người dân trong làng.”
“Vậy trưởng thôn có biết ngọn lửa trong rừng bốc cháy như thế nào không?” Vu Hựu Hựu không quên mục đích của mình, lại hỏi Emma.
Emma khựng lại một chút, “Trưởng thôn đã rất già rồi, rất nhiều chuyện có thể cũng không nhớ rõ nữa.”
“Vậy chị có biết không?” Vu Hựu Hựu nghiêng đầu, ngoan ngoãn hỏi Emma.
Emma thấy Vu Hựu Hựu cố chấp với câu hỏi này như vậy, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Lửa Địa Ngục đã cháy mấy chục năm rồi, lúc nó bốc cháy chị còn chưa ra đời đâu.”
“Lúc nhỏ cũng chỉ có thể nghe ngóng được vài câu chuyện, nhưng lời kể của mỗi người lớn đều không giống nhau, bây giờ chị cũng không biết rốt cuộc là như thế nào nữa.”
“Có những câu chuyện gì vậy, em nghe bọn họ nói là do Giáo hội làm?”
Không biết tại sao, nhắc đến Giáo hội Emma liền không nói gì nữa.
Vu Hựu Hựu bưng ly, cắn miệng ly, nhìn Emma đang im lặng.
Đúng lúc hai người đều im lặng, một giọng nói sảng khoái, rạng rỡ từ bên ngoài truyền đến.
“Bởi vì trong rừng có quái vật, những đứa trẻ không ngoan chạy vào rừng bị quái vật ăn thịt, oán khí của những đứa trẻ đã làm bùng lên Lửa Địa Ngục đó!”
Một thanh niên đi đến trước mặt Vu Hựu Hựu, làm động tác ăn thịt người với Vu Hựu Hựu, khiến Vu Hựu Hựu lùi lại một bước.
“Lyle, đừng dọa cô bé.” Emma hờn dỗi lườm thanh niên được cô ấy gọi là Lyle một cái.
Lyle bước tới, không hề kiêng dè Vu Hựu Hựu có mặt ở đó, hôn Emma một cái.
Vu Hựu Hựu tò mò nhìn động tác của bọn họ.
Lyle lúc này mới quay sang, cười nói với Vu Hựu Hựu: “Người chị này chính là con gái của Giáo hoàng của cái Giáo hội mà em nói đấy, em trước mặt người ta mà hỏi có phải do Giáo hội làm không à?”
Vu Hựu Hựu há hốc miệng, ngại ngùng cười cười.
“Không sao.” Emma nắm tay Lyle, thở dài một hơi, “Lửa Địa Ngục quả thực là sau khi Giáo hội đến đây mới bốc cháy, nhưng chị cũng thực sự không biết nguyên nhân là gì.”
“Vậy tại sao Giáo hội lại đến nơi này?” Vu Hựu Hựu tiếp tục hỏi.
“Cha vì muốn truyền giáo, dẫn theo giáo chúng bôn ba khắp nơi, khi đến ngoài ngôi làng này, cảm nhận được nơi đây...” Emma khựng lại một chút, liếc nhìn Lyle, rồi lại nói tiếp.
“Có khí tức tà ác, thế là bọn họ liền đi vào ngôi làng này.”
Vu Hựu Hựu ôm ly sữa dê, nhìn dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Emma, hỏi một câu: “Những con quái vật bên ngoài ngôi làng đó vẫn luôn ở đó sao?”
“Ừm.” Lyle đứng bên cạnh Emma gật đầu, “Nhưng những con quái vật đó trước khi Giáo hội đến đã ngụy trang thành người thân đã khuất của dân làng, lẻn vào làng giết rất nhiều người.”
“Giáo hội đã bắt được những con quái vật đó và thiêu rụi chúng sạch sẽ.”
Lyle thở dài một hơi, nhìn về phía Emma: “Giáo hội cũng là có lòng tốt.”
“Chỉ là không ngờ, nơi này xưa nay chỉ có vào mà không có ra, Giáo hội vô tình bước vào lại không bao giờ có thể ra ngoài được nữa.”
“Sau đó, Lửa Địa Ngục liền bốc cháy. Mà những con quái vật kia cũng vứt bỏ lớp ngụy trang con người, biến thành bộ dạng như bây giờ.”
“Cha của chị vì muốn bảo vệ ngôi làng này, đã thiết lập Chúc phúc ở bên ngoài, khiến quái vật không thể vào làng.” Emma tiếp lời Lyle nói tiếp.
“Chỉ là dân làng vẫn cho rằng chính Giáo hội đã châm ngòi Lửa Địa Ngục, khiến khu rừng bốc cháy.”
Vẻ mặt Emma sầu não.
“Không sao đâu.” Lyle hôn lên trán Emma, “Dân làng ngu muội, không nghĩ ra được là ai đã cứu bọn họ.”
Emma lúc này mới nở một nụ cười.
“Những gì bọn chị biết cũng chỉ có ngần này thôi.” Emma dịu dàng nói với Vu Hựu Hựu.
Vu Hựu Hựu gật đầu, trượt từ trên ghế xuống, cúi đầu thò tay vào trong túi lục lọi thứ gì đó, đi đến trước mặt Emma.
Emma nghi hoặc nhìn Vu Hựu Hựu.
Vu Hựu Hựu lúc này mới lấy từ trong túi ra một nắm kẹo, đặt vào tay Emma, cười đến mức mắt cong cong.
“Cảm ơn chị.”
Emma nhìn những viên kẹo đủ màu sắc trong lòng bàn tay, sửng sốt một chút, cũng mỉm cười với Vu Hựu Hựu.
Vu Hựu Hựu đeo chiếc túi nhỏ của mình, vẫy tay với Emma và Lyle.
“Vậy em đi đây.”
Emma vội vàng gọi Vu Hựu Hựu lại, xoay người đi vào bếp, lấy hai quả trứng gà đã luộc chín.
“Quên ăn cái này rồi.”
Cô ấy vừa cười, vừa bỏ trứng gà vào túi của Vu Hựu Hựu.
Vu Hựu Hựu ngoan ngoãn đứng yên, nhìn động tác của Emma.
“Mang về ăn đi, đừng để nguội mất.” Emma xoa đầu Vu Hựu Hựu, dặn dò cô.
Vu Hựu Hựu gật đầu, sờ sờ quả trứng gà trong túi, bước ra khỏi sân.
Người trẻ tuổi chưa từng trải qua, người già trong làng chắc chắn biết chuyện đó.
Cô men theo con đường nhỏ, tiếp tục đi về phía trước.
Chẳng mấy chốc đã đi đến đầu bên kia của ngôi làng.
Mà phong cách nhà cửa ở đây hoàn toàn khác biệt với phong cách nhà của dân làng.
Trên những ngôi nhà mái nhọn treo những lá cờ màu xanh lam, trên đó có những hoa văn nhìn không rõ.
Vu Hựu Hựu tiếp tục đi, cho đến khi đi đến trung tâm con phố.
Một nhà thờ tráng lệ hiện ra trước mắt, trên đỉnh nhà thờ treo một huy hiệu Giáo hội bằng kim loại khổng lồ.
Giống y hệt với biểu tượng trên lá cờ của những ngôi nhà xung quanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)