“Thủ lĩnh là gì?”
Anthony tưởng Vu Hựu Hựu đã hỏi xong, không ngờ anh ta vừa trả lời xong, Vu Hựu Hựu lập tức lại tiếp thêm một câu.
“Cô ngay cả cái này cũng không biết, cô chưa từng đi học sao?!” Anthony trừng lớn mắt, kinh ngạc nhìn Vu Hựu Hựu.
Vẻ mặt khó tin của anh ta khiến Vu Hựu Hựu lâu lắm rồi mới cảm thấy có chút ngại ngùng, Vu Hựu Hựu xoa xoa tay, cứng cổ nói:
“Em đương nhiên là có đi học!”
Anthony lúc này mới gật đầu, “Cũng phải...”
Thời đại này rồi, ai mà chưa từng đi học chứ.
Nhưng anh ta còn chưa nói xong, câu tiếp theo của Vu Hựu Hựu đã khiến anh ta suýt chút nữa thì không nhịn được.
“Em đã đọc rất nhiều sách truyện cổ tích rồi!” Nói xong, Vu Hựu Hựu có chút chột dạ đảo mắt đi chỗ khác.
Mặc dù là mẹ đọc cho cô nghe, nhưng chủ yếu là vì cuốn sách đó thực sự quá nhỏ! Chỉ to bằng một hạt cát nhỏ, cô có trợn tròn mắt lên cũng không nhìn rõ.
Anthony nghe thấy lời của Vu Hựu Hựu, phì cười chế nhạo thành tiếng.
“Đương nhiên, tôi từ nhỏ đến lớn mười mấy năm gian khổ học hành, đâu phải là loại cá lọt lưới của giáo dục bắt buộc.” Anthony ngẩng cao đầu, giọng điệu tự hào, việc học từng khiến anh ta đau khổ muốn chết giờ phút này cũng biến thành chuyện đáng để tự hào.
Vu Hựu Hựu, con cá lọt lưới của giáo dục bắt buộc hàng thật giá thật, hai mắt biến thành hình ngôi sao, sùng bái nhìn Anthony: “Anh giỏi quá!”
Anthony dần dần đánh mất bản thân trong ánh mắt sùng bái của Vu Hựu Hựu.
Lộ Kha Minh liếc nhìn Anthony một cái, ánh mắt lạnh lẽo, Anthony vội vàng đứng thẳng người.
Anh ta ho khan vài tiếng, nhỏ giọng hỏi Vu Hựu Hựu: “Cô nói cô đã đọc rất nhiều truyện cổ tích, đều đọc những gì rồi?”
Nhắc đến chuyện này, Vu Hựu Hựu hăng hái hẳn lên.
“Em từng đọc Vịt con xấu xí bán diêm!”
Lộ Kha Minh đang đi phía trước đột nhiên lảo đảo một cái.
Vu Hựu Hựu kỳ lạ liếc nhìn Lộ Kha Minh một cái, không hiểu sao anh ngay cả đi đường cũng không vững, nhưng cô rất nhanh đã thu hồi sự chú ý, hào hứng kể cho Anthony nghe câu chuyện Vịt con xấu xí bán diêm.
“Ngày xửa ngày xưa, có một chú vịt con, nó trông vô cùng xấu xí. Vịt mẹ không thích nó, chỉ thích hai người chị của nó. Khi ở nhà, nó phải dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo cho các chị, còn bị các chị cướp đồ.”
Anthony trợn mắt há hốc mồm, “Đây là người nhà kiểu gì vậy, thật sự quá đáng!”
“Đúng vậy!” Vu Hựu Hựu gật đầu, căm phẫn sục sôi, “Mùa đông, vịt con xấu xí còn bị vịt mẹ vứt ra ngoài đường, bắt nó đi bán diêm, bán không hết diêm thì không được về nhà!”
“Rồi sao nữa?” Khuôn mặt vạm vỡ của Anthony tràn đầy vẻ lo lắng, bức thiết muốn biết kết cục.
“Sau đó vịt con xấu xí bị chết cóng.” Vu Hựu Hựu lộ vẻ bi thương, nói cho Anthony biết cái kết bất hạnh này.
“Không!” Anthony bịt miệng, không dám tin vào kết cục này.
Lộ Kha Minh nhếch khóe miệng.
Vu Hựu Hựu vỗ vỗ Anthony, “Không sao, em kể cho anh nghe câu chuyện vui nhé.”
Anthony lau nước mắt, “Cô kể đi.”
“Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi rất xa rất xa có một vùng biển, trong biển có một nàng tiên cá nhỏ, nàng yêu một chàng hoàng tử, thế là cầu xin phù thủy dưới biển ban cho nàng một đôi chân của con người. Nhưng sau khi nàng lên bờ, hoàng hậu của loài người ghen tị với nhan sắc của nàng tiên cá nhỏ, liền cho nàng ăn quả táo độc, nhốt nàng trên một tòa tháp cao...”
“Nàng tiên cá nhỏ ngủ mãi ngủ mãi, ngủ mãi ngủ mãi... ngủ đến khi hoàng hậu già chết đi, chiếc chăn dày của nàng đột nhiên mọc ra một cây đậu Hà Lan, mùa xuân cây đậu nở hoa kết quả, đến mùa thu hạt đậu từ trong vỏ đậu nứt ra, đập trúng nàng tiên cá nhỏ làm nàng tỉnh giấc!”
Vu Hựu Hựu mang vẻ mặt say sưa, nhảy nhót tung tăng kể xong câu chuyện này.
“Câu chuyện này tên là, Công chúa hạt đậu.”
“Công chúa hạt đậu...” Lộ Kha Minh nhếch khóe miệng, “Cây bắn đậu thì có.”
Nhưng hai người phía sau hoàn toàn không nghe thấy lời của Lộ Kha Minh, vẫn đang chìm đắm trong câu chuyện.
Anthony lại xoa cằm, vẻ mặt trầm tư, mãi mới nhận ra có điều không đúng, “Không đúng! Câu chuyện này của cô rõ ràng không phải là câu chuyện Công chúa hạt đậu!”
“Vậy là gì?” Vu Hựu Hựu nghi hoặc nhìn Anthony.
“Gọi là Người đẹp ngủ trong rừng.” Anthony hừ một tiếng, “Không ngờ tới chứ gì, tôi chính là người đã xem Người đẹp ngủ trong rừng hàng trăm lần đấy.”
“Hả, thật sao?” Vu Hựu Hựu nghe Anthony nói đã xem hàng trăm lần, nhất thời nảy sinh hoài nghi với bản thân. “Lẽ nào em thực sự nhớ nhầm rồi?”
“Không sao, cô đọc sách ít, nhớ nhầm là chuyện rất bình thường.” Anthony tốt bụng an ủi Vu Hựu Hựu.
Lộ Kha Minh thực sự không nghe nổi nữa, ho khan một tiếng.
Anthony nghe thấy giọng của Lộ Kha Minh, vội vàng ngậm miệng lại.
Vu Hựu Hựu thấy Anthony không nói chuyện, bản thân lại buồn chán quay về bên cạnh Lộ Kha Minh.
Một lát sau, cô lại nhớ ra Anthony vẫn chưa trả lời cô thủ lĩnh là gì, thế là cách Lộ Kha Minh gọi với sang Anthony.
“Anh vẫn chưa nói cho em biết thủ lĩnh có nghĩa là gì đâu đấy?”
“Ồ, đúng rồi.” Được cô nhắc nhở, Anthony cũng nhớ ra chuyện này, tiếp tục cách Lộ Kha Minh gọi với sang.
“Chính là có nghĩa là đại ca, quản lý tất cả mọi người.”
“Lợi hại vậy sao!” Vu Hựu Hựu kinh ngạc nói, lại nhớ tới cuộc sống trước kia của mình.
“Vậy trước kia em cũng là thủ lĩnh đấy!” Vu Hựu Hựu phấn khích nói với Anthony.
Anthony không tin nhìn Vu Hựu Hựu: “Thật sao, sao tôi lại không tin nhỉ?”
“Thật mà, trước kia em quản lý biển...” Vu Hựu Hựu vốn định nói là trong biển, khựng lại một chút, lại đổi sang một từ khác.
“Quản lý cả một ao cá đấy! Tất cả cá đều phải nghe lời em!”
Anthony nghe Vu Hựu Hựu nói đến cá, khinh thường “xì” một tiếng, “Quản lý một ao cá thì tính là thủ lĩnh gì, vua cá à?”
Vu Hựu Hựu cau mày suy nghĩ một chút, cảm thấy cách gọi này cũng không sai.
“Cũng có thể nói như vậy.”
Anthony xua tay, “Quản lý cá thì tính là gì, quản lý người mới lợi hại!”
Vu Hựu Hựu cẩn thận ngẫm nghĩ, cảm thấy đúng là như vậy, lập tức gật đầu khẳng định, “Ừm, nói có lý.”
Anthony cười lớn một tiếng, vỗ vỗ ngực.
“Tôi đã nói rồi mà, vẫn là thiếu gia của chúng tôi lợi hại.”
Hai người kẹp Lộ Kha Minh ở giữa, coi như không có ai mà trò chuyện với nhau.
Hồi lâu sau, Lộ Kha Minh quay mặt sang nhìn chằm chằm Anthony, trong mắt là lời cảnh cáo sắc bén.
Dưới ánh nhìn của Lộ Kha Minh, Anthony dần dần cúi gầm mặt xuống.
Lộ Kha Minh lúc này mới thu hồi ánh mắt, đẩy Vu Hựu Hựu sang bên cạnh một chút.
Vu Hựu Hựu bị đẩy lảo đảo một cái, khó hiểu liếc nhìn Lộ Kha Minh.
Nhưng cô rất nhanh lại quên mất chuyện này, mò mẫm lấy kẹo trong túi ra bỏ vào miệng.
Yên lặng được một lúc, Vu Hựu Hựu lại bắt đầu thở dài.
“Haizz.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

