Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Hoàng Thực Dụng Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Việc Dịch Cảnh có một tình cũ, tôi đã biết từ rất lâu rồi.

Mặc dù anh ta chưa bao giờ nói ra, cũng không ai dám đề cập.

Chỉ thấy anh ta suốt ngày đắm chìm trong cuộc sống xa hoa phóng đãng.

Nếu nói tôi là cô gái thực dụng nổi tiếng ở Bắc Thành.

Thì anh ta chính là kẻ ăn chơi trác táng nổi tiếng ở Bắc Thành.

Khi tôi lấy tin đồn này trêu chọc Dịch Cảnh, anh ta chỉ nhìn tôi với nụ cười mỉa mai.

Một cuộc điện thoại sau đó đã gọi trực thăng riêng của anh ta đến, đưa tôi lên độ cao 4000 mét.

“Nếu em thực sự bỏ bùa anh, tốt nhất hãy mê hoặc anh ngay bây giờ, để anh không đẩy em xuống.”

Anh ta nói một cách thờ ơ, vẻ mặt trêu chọc.

Mặt tôi trắng bệch vừa nở một nụ cười định nói gì đó.

Anh ta đã đẩy tôi xuống.

Khi rơi tự do, tôi dường như vẫn còn thấy ánh mắt cao ngạo của anh ta ngó xuống.

Rất lạnh lùng

Khi chạm đất, hai tay tôi vẫn không ngừng run rẩy.

Để chuyển hướng sự chú ý, tôi quay một đoạn video về bầu trời và đăng lên TikTok.

Caption: “Không sao đâu, chỉ là em thích ở bên anh thôi.”

Chưa đầy vài phút, lượt thích lác đác vài cái, nhưng bình luận lại vượt trăm dòng.

Người thì nói khoe khoang tình cảm thường chia tay nhanh, người thì nói cậu Dịch sớm muộn gì cũng bỏ cô gái thực dụng như tôi thôi.

Còn có người lục lại một video nhảy bungee từ hai năm trước của tôi, trong video vì sợ độ cao nên cuối cùng tôi không nhảy.

Người đó mỉa mai: “Hai năm trước còn sợ độ cao, sao giờ lại dám nhảy dù? Không phải giả vờ chứ?”

Tôi nghĩ một chút, rồi trả lời người đó bằng một tấm ảnh chứng nhận level A của USPA.

Chứng nhận level A trong USPA chỉ là cấp nhập môn, nhưng yêu cầu ít nhất phải nhảy dù 25 lần.

Còn Dịch Cảnh là chứng nhận level C, tức là ít nhất 200 lần, có thể thấy anh ta yêu thích môn thể thao nhảy dù này thế nào.

Vì anh ta tôi đi đăng ký học nhảy dù chuyên nghiệp.

Vì anh ta, tôi có thể làm bất cứ điều gì.

Bây giờ tôi vẫn rất sợ độ cao, nhưng tôi giả vờ rất giỏi, Dịch Cảnh cũng không biết tôi sợ độ cao.

Ấn vào tài khoản của mình, kể từ khi tôi bắt đầu đăng tải cuộc sống tình yêu với Dịch Cảnh.

Số lượng người theo dõi TikTok của tôi đã vượt hơn mười nghìn người.

Nhưng hầu hết mọi người theo dõi tôi không phải vì yêu thích, mà là để không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào mắng tôi.

Cùng với chờ đợi Dịch Cảnh vứt bỏ tôi để có thể cười nhạo tôi ngay lập tức.

Dù sao cuộc sống của tôi trước đây là làm thuê vất vả, ăn mặc giản dị.

Từ khi tôi và Dịch Cảnh ở bên nhau lại như chim sẻ biến thành phượng hoàng, cuộc sống của tôi đột nhiên biến thành ăn mặc xa hoa.

Lên xe sang xuống biệt thự, không cần đi làm việc nữa, hàng ngày du lịch khắp thế giới.

Chỉ trong nửa năm mà khác biệt như trời với đất, phần tin nhắn cá nhân của tôi ngày nào cũng đầy lời chửi rủa về việc tôi là cô gái thực dụng.

Họ gọi tôi là lẳng lơ, hèn hạ, không biết xấu hổ, cho rằng tôi dựa dẫm vào đàn ông.

Tất nhiên cũng không thiếu những người nghiêm túc khuyên nhủ tôi, khuyên tôi quay đầu là bờ.

Nói rằng trước đây tôi chăm chỉ làm việc rất tốt mà, sao lại nghĩ quẩn rồi tự đánh mất bản thân?

Đọc hết các bình luận, tay tôi cũng không còn run nữa.

Tự đánh mất bản thân... ư.

Có lẽ vì không muốn gặp tôi giữa không trung, Dịch Cảnh luôn đợi tôi tiếp đất rồi mới nhảy.

Chân mềm nhũn, tôi ngồi vào khu vực nghỉ ngơi chờ anh ta, rồi mở tin nhắn, cuối cùng cũng đợi được bình luận của người đó—

“Cô có biết tại sao anh ấy thích nhảy dù, và tại sao không bao giờ nhảy cùng cô không?”

Nhìn vào tài khoản không có nội dung gì chỉ có một chữ “Tư”.

Nhớ lại mỗi khi Dịch Cảnh say rượu luôn ậm ừ gọi tên “Tư Tư” trong mơ.

Tôi run rẩy, càng cúi đầu sâu hơn.

Có phải là cô ta không?

Khoảng hai tháng trước, người tên “Tư” này đã bắt đầu bình luận vào mọi video của tôi.

Nhưng cô ta không trực tiếp xúc phạm tôi giống như những người khác, mà luôn nói những lời mập mờ ẩn ý.

Dù tôi có hỏi, cô ta cũng không trả lời.

Lại chú ý đến IP của cô ta đã từ Pháp biến thành IP trong nước, tôi giật mình.

“Em đang xem gì vậy?”

Lúc này, Dịch Cảnh bước vào khu vực nghỉ ngơi, mái tóc nhuộm đỏ và khuyên tai của anh ta rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời.

“Không, không có gì, em đang quay TikTok.”

Tôi vội thoát khỏi bình luận, cười ngọt ngào nhìn Dịch Cảnh với ánh mắt tràn đầy tình yêu.

Tôi thuận tay giơ điện thoại lên, chụp Dịch Cảnh vào khung hình: "Anh yêu, cười một cái nào.”

Dịch Cảnh không cười nhưng cũng không né tránh ống kính.

Mắt sắc mày dày, mũi cao môi mỏng, mỗi nét đều tỏa sáng nổi bật.

Có những người chỉ đứng im đó, bạn đã biết họ là con cưng của trời.

Quay xong video và đăng tải, tôi cất điện thoại, vui vẻ khoác tay Dịch Cảnh.

Thực ra tôi không có sở thích khoe tình yêu, chỉ vì Dịch Cảnh nói thích xem tôi đăng, nên tôi vui vẻ ghi lại nhiều kỷ niệm với anh ta.

Đêm đó, tôi và Dịch Cảnh ở trong phòng tổng thống của khách sạn sang trọng, anh ta ngủ ở phòng chính, tôi ngủ ở phòng phụ.

Anh ta nói trước khi kết hôn sẽ không động vào tôi.

Nghĩ đến đây, tôi ngọt ngào ghi lại khoảnh khắc này.

Tuy nhiên, sáng hôm sau, quản gia của phòng tổng thống gõ cửa phòng nói rằng có người gửi cho tôi một xe hàng.

Tôi cực kì nghi ngờ, gia đình đã cắt đứt liên lạc với tôi, ở Bắc Thành tôi không có bạn bè, ai lại gửi đồ cho tôi?

Xuống lầu mới thấy chiếc xe đó không phải là xe thường, mà là xe tải chuyên chở hàng hóa.

Mở cửa xe, trước mắt là đầy ắp những thùng trà xanh—

Tôi lập tức sững sờ.

Người lái xe mở cửa nhìn hàng hóa rồi nhìn tôi từ đầu đến chân, không khỏi tỏ vẻ hiểu ra và khinh miệt.

Lúc này Dịch Cảnh cũng xuống lầu, thấy tôi đứng ngơ ngác trước xe tải bèn nhíu mày bước đến: "Ai gửi vậy?”

Người lái xe lập tức thay đổi thái độ, nịnh nọt trả lời: "Dạ thưa ông chủ! Người gửi không để lại tên thật, chỉ để lại chữ 'Tư'!”

Tư.

Rõ ràng tôi thấy đồng tử của Dịch Cảnh co rút lại, thân thể cứng đờ.

Người trong giấc mơ của anh ta - Tư Tư.

Nhìn thấy thế, tôi cố nén cảm giác lạ lẫm trong lòng, đưa cho người lái xe một địa chỉ.

Tôi định khoác tay Dịch Cảnh, nhưng anh ta tránh sang một bên.

“Anh còn việc... em về trước đi.”

Nói xong, Dịch Cảnh vội vàng rời đi, không lâu sau, tiếng động cơ siêu xe vang lên.

Anh ta lao đi.

Còn tôi đứng ngây ngốc bên đường ngập khói xe.

Đột nhiên, tôi nhớ ra mở TikTok.

Trong tin nhắn mới nhất quả nhiên lại thấy cái tên quen thuộc “Tư”.

Cô ấy chỉ gửi hai chữ đơn giản—

“Đồ giả.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc