Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Giả Nam Trang: Say Nàng Đến Mất Lý Trí Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Trần Kim Chiêu ghi nhớ, phân tích xem những vị đại thần còn sống này xuất thân từ phủ đệ, phe phái nào, thỉnh thoảng lại nghe thấy tên của mấy vị quan lớn nhà ở phố Tây.

Đang tự mình suy nghĩ, đột nhiên xe la dừng lại, bên ngoài truyền đến giọng nói khó giấu vẻ vui mừng của Trường Canh, "Thiếu gia, là Lộc biên tu!"

(Biên tu là người phụ trách biên soạn, hiệu đính, chỉnh lý các văn kiện, sách sử, chiếu chỉ...)

Lộc Hành Ngọc! Trần Kim Chiêu hai mắt sáng lên, vội vàng vén rèm xe nhìn ra bên ngoài, rất nhanh đã thấy xe ngựa của Lộc phủ dừng cách đó không xa, từ trong xe nhảy xuống một người, đỡ mũ quan, ba bước đã chạy về phía xe la nát của nàng.

"Làm phiền tránh đường." Chờ Trường Canh tránh sang một bên, Lộc Hành Ngọc hai tay chống xe, nhảy lên.

Trường Canh vài phần cảm khái: "Lại được gặp Lộc biên tu, thật tốt."

Lộc Hành Ngọc dài thở dài: "Ai nói không phải, còn tưởng rằng ngày đó biệt ly trước cửa cung, sẽ là lần gặp cuối cùng."

"Lộc biên tu thì có ngựa quý xe ngon rồi."

Hai người quen thói cãi nhau xong, nhìn nhau, cùng nhau cười khổ.

Nhưng không thể không nói, có thể sống sót gặp lại cố nhân, vẫn khiến người ta mừng rỡ, đặc biệt là vào thời khắc tiền đồ chưa biết, sống chết khó lường này, có thể cùng cố nhân nói chuyện vài câu thoải mái như trước, càng cảm thấy khó có được, càng khiến người ta cảm khái.

Nói đến nàng và Lộc Hành Ngọc, cũng coi là có duyên sâu sắc. Bọn họ cùng năm thi cử, lại cùng năm được Tiên Hoàng chọn trúng trong kì thi năm đó, với tư cách là người có thành tích kém nhất, cùng nhau được Tiên Hoàng đắc cách phong làm Thám Hoa, Bảng Nhãn. Sau đó hai người hữu danh vô thực, liền cùng với Trạng nguyên Thẩm Nghiên, người xứng đáng với danh hiệu, được Tiên Hoàng phong là Tam Kiệt Thái Sơ, trở thành một nét chấm phá trong sự nghiệp chính trị của Tiên Hoàng.

Sau đó lại cùng được ban chức quan biên tu Hàn Lâm Viện chính thất phẩm, cùng làm việc trong Hàn Lâm Viện, cùng bị Trạng nguyên Thẩm Nghiên bài xích, bị đồng liêu xa lánh, bị quan trên không thích... Có lẽ là đồng bệnh tương liên, hai năm cùng làm việc, vốn nhìn nhau không vừa mắt, hai người lại dần dần tương tích, cũng coi như nảy sinh vài phần tình bạn chân chính.

Trên chính trường từ trước đến nay hung hiểm, đừng nói sai một bước, cho dù nói sai một câu cũng có thể vạn kiếp bất phục, hai năm làm việc đủ để họ hiểu rõ tính tình của đối phương, vì vậy cũng dám trước mặt đối phương nói ra vài phần lời thật lòng, giải tỏa những nỗi khổ khó nói với người ngoài.

Ví dụ như hiện tại, hai người sau khi trải qua giai đoạn hàn huyên trước đó, liền buồn rầu lo sợ thì thầm nói về tình hình hiện tại.

"Chuyện phố Tây huynh đã biết chưa?"

"Sao lại không biết, bên ngoài đã điên cuồng lan truyền, đồn ầm lên là Duyện Vương đạp Phố Tây, xương cốt quan lại rải trắng đầy trên phố." Trần Kim Chiêu vén rèm xe nhìn ra bên ngoài, sau khi buông xuống liền hạ giọng: "Tin đồn nên có thành phần khoa trương, sáng nay đã gặp không ít quan lại Phố Tây còn sống."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc