Kinh thành của triều đình, đông phú tây quý, nam nghèo bắc tiện. Phố Tây toàn là huân nơi ở của các đại thần, danh tướng, dòng dõi quý tộc, nói một câu là nữa giang sơn của Cửu Châu cũng không quá đáng, ai có thể ngờ rằng trong chớp mắt đã đón nhận tai họa diệt vong.
Nghe đồn rằng đại quân của Duyện Vương đã dẹp yên Phủ Quốc Cữu đầu tiên, tấm biển vàng do vua ban trên cửa phủ bị Duyện Vương rút đao chém làm đôi, sau đó hắn chỉ đao vào trong phủ, giết đến mức phủ đệ rộng lớn không còn một con gà chó.
Lại nghe đồn rằng hắn cầm sổ sinh tử, từ đầu phố giết đến cuối phố, mỗi khi giết một phủ đệ thì dùng bút chấm máu gạch tên tương ứng trên sổ. Giết đến cuối cùng, cả cuốn sổ dày cộp đều thấm đẫm máu.
Bây giờ bên ngoài đều truyền rằng cả con phố Tây không còn người sống, đã biến thành vùng dất chết rồi. Nghe nói máu ở phố Tây đã tràn ra không thể ngăn lại, đã thấm đến cả đường Xương Bình.
Các loại tin đồn kinh hoàng, sát danh của Duyện Vương khiến người ta khiếp sợ.
Bây giờ Duyện Vương đột nhiên triệu kiến, ai biết có phải như lời đồn là hắn muốn giết hết cựu thần của tiên hoàng hay không?
Tuy tin đồn lan tràn, nhưng Trần Kim Chiêu lại cho rằng, xác suất này là có, nhưng rất nhỏ. Giết sạch phố Tây đã là kinh hoàng, nếu lại giết hết cựu thần tiền triều, thì là muốn chọc giận cả thiên hạ.
“Ca ca!”
“Cha!”
Hai tiếng gọi ai oán kéo suy nghĩ của Trần Kim Chiêu trở lại, nàng ngẩng đầu lên, liền thấy Trĩ Ngư mắt đã sưng đỏ đang nắm tay Tiểu Trình An đi về phía nàng.
Trần Kim Chiêu liền kéo hai người ngồi bên cạnh, nhà họ nhỏ bé, cũng không câu nệ những quy củ về chỗ ngồi, chỉ là ngày thường trừ Tiểu Trình An ra, phần lớn là do Yêu Nương hoặc nương nàng bế cho ăn, Trĩ Ngư lại quen ngồi cạnh nàng.
Thấy hai người ngày thường líu ríu như chim sẻ, hôm nay lại hiếm khi yên lặng, ngồi sát vào nàng, ánh mắt đều mang vẻ sợ hãi bất an, trái tim Trần Kim Chiêu nhất thời mềm nhũn.
Ôm lấy thân thể nhỏ bé mềm mại của Tiểu Trình An, Trần Kim Chiêu giơ tay khẽ vuốt đỉnh đầu Trĩ Ngư, giọng điệu cố gắng thoải mái cười nói.
“Người còn nhỏ xíu mà tâm tư cũng không nhỏ ha. Yên tâm, đại ca muội làm quan trong triều hai năm, thăng quan tiến chứ thì không có bản lĩnh đó, nhưng bản lĩnh bảo toàn giữ mình thì có thể nói là không tồi. Hơn nữa, đã có tiểu thái giám đến thông báo long trọng, thì chắc chắn là phải khôi phục triều cương, lần này triệu tập chúng ta vào triều cũng là để xử lý các công việc chính sự, dù sao kinh thành trải qua kiếp nạn này trăm thứ hoang tàn, không biết có bao nhiêu công việc chính sự phức tạp đang chờ chúng ta…”
Lời còn chưa dứt, nàng đã cảm thấy đầu người bên cạnh càng ngày càng cúi thấp, nhìn kỹ lại, liền thấy Trĩ Ngư cúi đầu, nước mắt cứ thế rơi xuống, rơi trên vạt áo, thấm ướt một mảng màu sẫm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




