Nhưng nếu không lập... đại sự quốc gia há lại trò đùa? Đã là lập trưởng, tự nhiên không liên quan đến hiền ngu, đây là sự thật không thể tranh cãi. Ngày hôm đó trong Tuyên Trị môn, những quan lại này đã cùng nhau ký vào biểu chương khuyến khích, thư thề của bá quan, Tam công Cửu khanh son đỏ ký tên, lưu trong mật phủ Lan đài làm bằng chứng.
So với quốc tang vội vàng như trò đùa, đại điển Tân Đế đăng cơ được cấp trên cho hẳn một tháng chuẩn bị.
Dù thời gian tương đối dư dả, các bộ nha môn vẫn bận rộn đến mức chân không chạm đất, chuẩn bị ráo riết cho các công việc Tân Đế kế vị. Đặc biệt là Hàn Lâm viện, không chỉ phải cung soạn chiếu thư truyền ngôi, còn phải chế nghi thức đăng cơ, tu sửa cáo tế thiên địa chúc văn, biên soạn bảo huấn nối ngôi, điểm duyệt sách ngọc và văn thư triều đình...
Ngay cả những nhân vật tầm thường râu ria như Trần Kim Chiêu và Lộc Hành Ngọc cũng được điều động, cùng với các biên tu khác chuẩn bị điển sách tế tổ ở Thái miếu.
Một tháng tiếp theo, Trần Kim Chiêu bận đến tối tăm mặt mũi, ngày nào nàng cũng đi sớm về khuya, làm việc đến mệt mỏi, tan sở về nhà còn không kịp ăn vài miếng cơm, hận không thể ngả đầu ra là ngủ.
Dù công việc có bận rộn đến đâu, nhưng so với việc được giao phụ trách ghi chép chính sử cho lễ đăng cơ, lại còn phải đích thân viết bài ca ngợi đức hạnh Tân Đế, thì nỗi mệt nhọc của nàng chẳng đáng gì. Huống chi, nhìn sang đồng liêu của nàng mà xem, chỉ mới mấy hôm mà miệng đã lở loét, người thì sụt cân thấy rõ, cả ngày mặt mày ủ ê như có tang, trông thôi cũng đủ thấy tội.
Trong thời gian này, trong triều đã xảy ra một chuyện lớn đó là Chu Thủ phụ đang bệnh đã dùng quyền phủ quyết tấu chương, dâng sớ bác bỏ đề nghị lập Tam hoàng tử làm đế. Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp triều đình, các bộ nha môn có phản ứng khác nhau, gây ra ồn ào trong một phạm vi nhất định.
Ngày hôm đó, Duyện Vương đã dùng son đỏ phê duyệt, chỉ có hai câu.
[Lấy nhỏ lấn lớn, không phù hợp với đạo lý luân thường;
Thủ phụ phế trưởng lập ấu, e rằng có dã tâm nhiếp chính thay vua.]
Chỉ hai câu này, Chu phủ im lặng, cũng khiến những lão thần hai triều đang theo dõi tình hình thở dài.
Năm xưa họ dùng luân thường đạo lí để đè bẹp ý niệm phế trưởng lập ấu của Văn Đế, nào ngờ hôm nay lại bị Duyện Vương dùng hai chữ luân thường đạo lí ấy để đáp trả. Hai chữ luân thường đè nặng, Chu Thủ phụ còn có thể bác bỏ thế nào, chẳng lẽ lại tự vả vào miệng, tuyên cáo thiên hạ rằng những lời khuyên năm xưa đều là lời nói xằng bậy của một vị phụ thần quốc gia.
Dù có nhiều bất mãn, hiện tại cũng chỉ có thể chấp nhận hiện thực.
Chu Thủ phụ được phê duyệt, tâm trạng của ông ra sao mọi người không biết, chỉ biết đêm đó, một nửa thái y viện đã vào Chu phủ, Duyện Vương còn sai người đưa đến hai xe thuốc thượng hạng.
Trong nhiều phủ đệ ở kinh thành, đèn đuốc sáng trưng suốt đêm, mãi đến ngày hôm sau mới biết Chu phủ không treo cờ trắng, các quan mới thở phào nhẹ nhõm. Chu Thủ phụ đức cao vọng trọng, được bá quan tin phục, mặt khác, họ cũng hy vọng đại điển tân hoàng đăng cơ có thể diễn ra suôn sẻ, không có chuyện ngoài ý muốn. Kinh thành đã loạn quá lâu, ai cũng mong sớm được sống yên ổn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




