Triệu Khê Âm gật đầu: "Trước đây là Phan ngự trù phục vụ tài nhân, hôm nay Tư Thiện phòng có sự điều chỉnh, từ giờ ta và Tiểu Đường sẽ chịu trách nhiệm phục vụ tài nhân."
Nàng tiến lên dọn bàn, đến gần Văn tài nhân, quả nhiên nghe được suy nghĩ của nàng.
[Mau đi đi, mấy cô đi rồi ta sẽ ăn món đậu tằm cay này! Những món ăn nhạt nhẽo trước kia khiến ta phát chán, cuối cùng cũng có món đậm đà rồi, tuyệt vời!]
Triệu Khê Âm: "..."
Nét mặt Văn Tài nhân không gợn sóng, nàng ta ra vẻ như không nhìn thấy bốn món điểm tâm trên bàn. Thật ra trong lòng nàng đã không kìm được, muốn ngay lập tức thưởng thức món đậu tằm cay đậm vị kia.
Triệu Khê Âm khẽ nhếch khóe môi, nụ cười nhẹ thoáng qua, rồi nàng tự giác lui xuống: "Vậy chúng ta không làm phiền tài nhân nữa."
Đợi hai vị ngự trù rời đi, cung nữ thân cận của Văn Tài nhân bước lên, khẽ nói: "Chủ tử, hôm nay hai ngự trù mang tới món ăn nhẹ, quả thật có món hợp khẩu vị của người."
Vừa nói, nàng ta nhanh nhẹn dâng đĩa đậu tằm cay bằng hai tay.
Văn Tài nhân dùng thìa bạc múc ăn từng miếng. Vị cay nồng, tê ngọt như kích thích trực tiếp vào vị giác, khiến người ta không khỏi thốt lên sảng khoái..
Chẳng mấy chốc, hơn nửa phần thức ăn trên đĩa đã được ăn hết. Khuôn mặt hồng hào như hoa đào của nàng càng thêm ửng đỏ, đôi môi cũng trở nên đỏ mọng.
Dáng vẻ đoan trang, nàng nhẹ nhàng lấy khăn lau khóe miệng, hài lòng dựa vào trường kỷ mềm mại: "Đĩa đậu tằm cay này cứ nói là ta ban thưởng cho ngươi, những món khác bổn cung không có hứng thú, tất cả đem thưởng hết đi."
Người khác không rõ, nhưng Triệu Khê Âm thì hoàn toàn hiểu: "Khi Văn Tài nhân nhìn món đậu tằm cay kia, ánh mắt nàng ấy quả thật đã sáng lên."
Từ Đường sửng sốt: "Chẳng lẽ Văn Tài nhân thích đồ đậm vị? Nhưng nhìn không giống lắm."
"Người ta thường nói, nhìn người không chỉ nhìn bề ngoài."
***
Trong bếp, Triệu Khê Âm xắn cao tay áo, chiếc tạp dề trắng làm nổi bật vòng eo thon gọn. Khăn trắng che kín miệng mũi, tay phải cầm chắc cái xẻng đảo thức ăn, ánh mắt tập trung.
Chờ đến khi chảo nóng, nàng múc nửa muôi mỡ lợn, động tác mạnh mẽ hất vào chảo. Khi hơi nóng bốc lên, hành, gừng, tỏi băm nhỏ cùng ớt khô đã được chuẩn bị sẵn lập tức được đổ vào dầu nóng.
Xèo xèo —— Tiếng nổ giòn tan cùng mùi thơm nức mũi bốc lên, khiến bầu không khí trong bếp thêm phần náo nhiệt.
Soạt —— Những con tôm to mập được cho vào chảo, lớp vỏ từ hồng phấn dần chuyển sang đỏ tươi.
Âm thanh cùng hương thơm hấp dẫn khiến các nữ đầu bếp khác phải quay đầu nhìn.
"Triệu ngự trù đang làm tôm rang dầu sao? Nàng ta chẳng phải đang phục vụ Văn Tài nhân à? Văn Tài nhân sao có thể ăn món nhiều dầu mỡ thế này?"
"Văn Tài nhân ăn uống thanh đạm, đến món nhạt nàng còn chỉ miễn cưỡng ăn vài miếng. Làm đồ đậm vị thế này, chẳng phải phí công sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)